Monday, February 19, 2024

Văn hay K

 
KHOẢNH KHẮC HẠNH PHÚC TRONG TÔI 
Khi tiếng chuông khuya vừa điểm nhẹ thì cũng là lúc lát đát những hạt mưa li ti rơi trên mái hiên khuya, tôi ngồi dậy và nghe hai thứ âm thanh hoà quyện vào nhau giữa khoảng không vắng lặng của canh trường bất tận - như lây lất, như chơi vơi, đưa tâm hồn tôi lướt qua khung trời ảo mộng bỏ rơi giấc ngủ ấm nồng trên manh chiếu tan thương. Tiếng cách đã bỏ rơi bước chân nhẹ nhàng lướt qua khung cửa, bầu trời trở nên âm u và se se lạnh của tiết trời đầu đông.
Tôi ngồi co ro bên hiên cửa nghe cơn gió lùa từng hơi lạnh phả vào mặt một cách vô tư mà không nhận từ tôi một sự phản đối nào.
Hồi chuông vừa dứt, tôi thu dọn tất cả những gì còn vung vãi trên chiếc giường cũ kỹ và chuẩn bị cho một ngày mới.
Ngày đầu tiên tôi được trở lại giảng đường sau một năm lang bạc. Tôi cố thu mình bên trang tự điển để gò bó minh cho thật nghiêm chỉnh. Cái cảm giác ham chơi không còn trong tôi nữa, tôi đã tự khuyên mình chỉ được học và học mà thôi. Thời gian cứ thế trôi qua, tôi đến lớp đều đặn và siêng học khủng khiếp. Tuy kiến thức của tôi còn nông cạn và non nớt, nhưng tôi tiếp nhận những gì trong chương trình tôi học cũng không tồi lắm. Tôi liên tưởng đến cuộc sống trong tương lai một cách mơ hồ và không định hướng. Khoảng thời hiện tại của tôi là lúc mà tôi đã thực sự trưởng thành, tôi biết thế nào là Quân Tử và thế nào là Tiểu nhân. Tôi muốn mình trở thành một người quân tử thực thụ. Bởi vì cuộc sống của bọn tôi là sống trong tư thế chuẩn bị, chính vì thế mà chí khí trượng phu trong bọn tôi và khiến tôi phải biết và phải nhẫn nại chịu đựng vì sự bình yên cho một hành trình.
Đêm nay tôi đang mãi mê theo giọng hát của Ca Sĩ Khánh Ly, tôi cảm thấy khẳng khái như đang đi vào cõi mộng, thực chất tôi chẳng hiểu tâm hồn mình bây chừ ra sao nữa. Nếu tôi càng nghĩ càng cảm thấy tâm hồn rạn vỡ, từng vết vỡ loan ra làm cho những giọt máu tươi hồng đổ xuống mặt đất bình nguyên hoang sơ này. Những lời nhạc thật du dương mang đến sự dịu êm và pha lẫn sự hờn trách. Và có lẽ cuộc đời này cũng vậy? Không có gì tồn tại nếu như mình không hiểu. Có những lúc yêu thương dâng trào, lại cũng có lúc rạo rực dẫy đầy nhưng đau thương. Có thể tôi chưa dám đối mặt với thực tại dẫu tôi biết thực tại có rất nhiều cái để yêu thương, để hiểu và để tôn trọng. Vì những gì của quá khứ đã che lấp tâm tư làm cho tâm hồn rủ rụi, bàn tay như chai cứng, trái tim như đã đóng băng. Tôi thả hồn mình theo điệu nhạc Slow để cho cõi lòng êm dịu hơn bởi những dối trá của dòng đời. Tôi không van xin cuộc đời cho tôi sự sống hay van xin cuộc đời cho tôi sự tự do. Nhưng tôi lại muốn mình trưởng thành từ sự đoạ đày và không tự do này. Thời gian ơi! Người đã cho tôi một bài học giá trị vô cùng.
Những năm tháng đi qua gợi lại trong tôi quá nhiều nỗi nhớ, cũng chính vì những nỗi nhớ ấy mà trái tim tôi đã khô cằn và chai cứng lại. Con người tôi trở nên cục mịch hơn, thô thiển hơn và táo bạo hơn nhiều. Và tôi đã hiểu đời đã cho tôi một giá trị tuyệt vời. Tôi không mong ước cuộc đời sẽ cho tôi nhiều sự sung túc, nhưng tôi muốn hoà nhịp cùng với đời sống hiện tại để tìm hiểu và khám phá một điều gì đó trong cõi đời này. Tôi thừa biết cuộc sống này lắm nhiều ngã rẽ, nhưng để tìm cho mình một lối rẽ thích hợp thì lại là một điều khó khăn không ít, bởi nó thể hiện qua cách sống của mỗi con người. Tôi hiểu ra một điều rằng; bao lâu nay tôi luôn sống buông thả theo cái lối sống bên ngoài và không kìm chế được cái tâm phóng túng của mình. Tôi đã tự dung túng sự hư hỏng trong tôi để nó tự do lộng hành, quả thật là một điều khủng khiếp. Giờ tôi mới hiểu thế nào là sự vô vọng, tổn ích. Nhiều khi trong cuộc sống thực sự có khổ đau và cũng có những khoảnh khắc thật thú vị, nhưng rồi nó cũng chìm dần vào dĩ vãng. Cuộc sống đã cho tôi một cảm nhận về cuộc đời này thú vị và đẹp thật. Tôi không muốn biến mình thành một hệ thức khác hơn bởi cuộc sống hiện tại đã biến đổi khá nhiều. Nhiều đêm tôi lang thang thả hồn mình theo bước chân trên con đường cát trắng trong khu nội trú, tôi tự đặt cho mình một công thức trong cuộc sống để tìm đáp án và tôi chỉ mới giải đáp được một góc nhỏ mà thôi. Tôi nghĩ: Ta đi tìm cái hạnh phúc như đi tìm sự thật trong mộng, nhưng mộng thì làm sao có thật và sự đi tìm đó cũng hoàn toàn vô vọng. Chỉ có trở lại chính mình là điều hợp lý nhất.
Thời gian trôi qua tôi đã sống với ảo tưởng quá nhiều. Từ sự ảo tưởng đó đã biến con người của tôi luôn sống bằng sự dối trá. Tôi đã phải vất vả lắm mới khắc phục được tôi qua cuộc sống trầm lặng và xa lánh những cuộc vui của đời thường. Tôi trở về với trang giấy mong manh để mong nó chuyển tải dùm những dòng tự sự của chính mình để xoa dịu đi những vết thương lòng đang còn nhức nhối. Tôi không phải đi tìm đâu nữa, vì vốn dĩ cuộc đời đã đẹp quá còn gì? Nhiều khi trong giấc nồng cũng gợi lại cho tôi những cái mỉm cười thú vị, nhưng rồi khi thức giấc nó hoàn lại một cái rỗng không.

Quá khứ trôi quá thật lặng thầm
Thời gian lặng lẽ chút tình không
Chớp mắt mảnh đời qua mau quá
chợt tỉnh giấc nồng bổng lặng câm
Nhiều đêm thức giấc tôi cảm nhận được sự sống trong bóng đêm thật thú vị, có lẽ đó là cuộc sống thực nhất với mình và thích hợp với lối sống thầm lặng vốn dĩ của tôi. Tôi đã nhìn lại những chặn đường đã qua như một giấc Nam Kha vĩ đại. Giờ sống với chính mình, nhìn lại mình trong bóng đêm thật hấp dẫn làm sao ấy, như có một cảm giác diu dàng, êm ái. Cũng có lúc, giấc ngủ bổng trở nên khó khăn hơn và tôi lại lang thang trên con đường cát trắng để nghe cái âm thanh của côn trùng trong màn đêm tịch lặng, cũng chính những tiếng kêu ấy đã đem lại cho tôi một cảm xúc về cuộc đời này. Thử trắc nghiệm lại với chính mình, tôi thấy dường như vẫn còn thiếu sót rất nhiều điều...... Hiện tại ta đang sống với thiên nhiên, và đang sống trong bầu không khí hoang sơ của nó. Để tìm cho mình một định lý thì quả thật là khó, cái khó là làm sao để phân biệt cho đúng với sự hiện hữu của chính mình. Cũng bởi cái thờ ơ lạnh nhạt với chính mình mà tôi đã đánh mất tôi trong thời gian đi qua. Tôi đã cho phép mình buông xuôi quá nhiều và giờ đây tôi mới thấy hối tiếc, nhưng sự hối tiếc ấy đã quá muộn rồi...
Sáng nay đi uống café với một người anh em củ, tôi đã tâm sự về cuộc sống nơi đây khá nhiều và anh đã tâm sự cùng tôi về cuộc sống. Chân lý cuộc sống không bao giờ thay đổi, chỉ tại con người luôn biến động đấy thôi. Tôi rất tiếc thời gian gặp lại nhau quá ngắn. Tôi đã kể cho anh nghe về con người nơi đây, họ sống với nhau như thế nào, đối xử với nhau như thế nào??? và đáp lại anh đã khuyên tôi:" Nên khắc phục lối sống của mình" và tôi cảm ơn anh rất nhiều GM ạ.!!! Vì chuổi ngày của thời gian trong tôi đã đồng cảm với anh trong những tháng năm còn lại. Tuy cuộc sống của chúng ta hai người hai ngả, nhưng tấm lòng vẫn luôn nhớ về nhau.
Tôi đã yêu tha thiết cuộc sống này lắm, bởi vì trước mắt tôi là khoản thời gian vô tận và trong lòng tôi đã có cả vũ trụ này rồi. Tiếc rằng tôi chưa đứng lên đồi cao của tự tâm, nhưng tôi cũng đã và đang cảm nhận nó như thấy chính mình đang đi lên đỉnh cao của sự tỉnh thức. Và cũng vẫn cứ mỗi đêm tôi vẫn đi lang thang đếm bước chân mình trên sõi cát như đếm cả cõi lòng bừng rúng động dưới ánh trăng nghiêng. Cánh cổng vẫn im lìm khép chặt và chừng như cõi lòng tôi cũng đóng lại với những chuổi ngày hư vọng và dại khờ. Thực sự tình yêu trong tôi mãnh liệt hay sao mà cứ mỗi khi đêm về tôi lại thấy cảm khoái và thích thú vô cùng, ngay cả khi nằm xuống rồi mà vẫn còn lưu luyến. Bóng đêm vẫn bập bùng trong những giấc mơ, tôi mơ thấy tôi đang trở về với suối nguồn Uyên Nguyên của tâm thức. Tâm hồn tôi như điềm nhiên trong cõi phù du cát bụi mây ngàn. Cánh chim Hồng đang vồn vả trong mơ, dòng Tuế Nguyệt đang rực màu diễm lệ, tôi thiếp đi qua một cõi tao phùng, tôi chợt reo lên.
Ồ! Ta Hạnh Phúc Quá!!!




No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...