ÁNH
DƯƠNG HỒNG CỦA EM
Em tinh khôi bên đời không ánh sáng
Nụ cười em ngà ngọc đến hồn nhiên
Tôi rong chơi trong từng chốn muộn phiền
Nay bắt gặp em giữa đời Trong – Đục
Em vẫn đi mà chưa hề ngã gục
Ở trong em ý chí đã tột cùng
Tôi đứng bên đời vực thẳm vô chung
Bắt gặp tình em bạt ngàn cảm động
Ngày hôm qua tôi thấy đời dậy sóng
Từ tim em chuyển hóa cõi lòng tôi
Con sóng dâng tràn vỡ nát đơn côi
Vỡ tan trong tôi mọi điều ngờ vực
Ánh mắt em, sao ánh vàng nô nức
Nụ cười em xua tuyệt vọng bên đời
Tôi đã nghe mình hạnh phúc em ơi
Giữa bão tố dòng sông đời mãi miết
Dẫu ở quanh em em còn thua thiệt
Em trong tôi em chiến thắng phận đời
Dù mai này tôi trôi dạt trùng khơi
Ở trái tim tôi vẫn còn đọng lại
Chút tình em của hôm qua tôi thấy
Bên đời tôi hiện hữu chẳng phai tàn
Ánh mắt em "người Khiếm Thị" chứa chan
Chứa cả yêu thương chứa đầy hạnh phúc
Tôi ngồi đây tìm giữa Trong và Đục
Tôi thấy em vời vợi ánh dương hồng.
Nụ cười em ngà ngọc đến hồn nhiên
Tôi rong chơi trong từng chốn muộn phiền
Nay bắt gặp em giữa đời Trong – Đục
Em vẫn đi mà chưa hề ngã gục
Ở trong em ý chí đã tột cùng
Tôi đứng bên đời vực thẳm vô chung
Bắt gặp tình em bạt ngàn cảm động
Ngày hôm qua tôi thấy đời dậy sóng
Từ tim em chuyển hóa cõi lòng tôi
Con sóng dâng tràn vỡ nát đơn côi
Vỡ tan trong tôi mọi điều ngờ vực
Ánh mắt em, sao ánh vàng nô nức
Nụ cười em xua tuyệt vọng bên đời
Tôi đã nghe mình hạnh phúc em ơi
Giữa bão tố dòng sông đời mãi miết
Dẫu ở quanh em em còn thua thiệt
Em trong tôi em chiến thắng phận đời
Dù mai này tôi trôi dạt trùng khơi
Ở trái tim tôi vẫn còn đọng lại
Chút tình em của hôm qua tôi thấy
Bên đời tôi hiện hữu chẳng phai tàn
Ánh mắt em "người Khiếm Thị" chứa chan
Chứa cả yêu thương chứa đầy hạnh phúc
Tôi ngồi đây tìm giữa Trong và Đục
Tôi thấy em vời vợi ánh dương hồng.
Tặng những em học sinh "người khiếm thị" ở Lagi, Bình thuận.
Sài Gòn ngày 25 tháng 11 năm 2013
Giữa màn sương khi chuyến tàu cất cánh
Ánh Trăng Gầy qua ô cửa ngây thơ
Trên tầng không nhìn trong thoáng sương mờ
Từng ngóc ngách dưới muôn ngàn hoa cỏ
Trăng rọi xuống những khi mờ khi tỏ
Từng giọt sương đọng đâu đó bình yên
Ta lắng nghe trong hơi thở gắn liền
Giữa khoảnh khắc đi và về lặng lẽ
Gát trọ khuya ánh đèn màu nhỏ bé
Ta gom mình thả bút vẻ hồn thơ
Chuyến bay đêm từ khoảnh khắc trăng mờ
Lòng thổn thức vỡ òa theo giấc ngủ.
Lá úa tàn trên ngạch cửa thời gian
Ta già cỗi giữa vô cùng ngôn ngữ
Mang niềm vui người độc hành lữ thứ
Tìm cuộc đời qua đôi nét ngây thơ
Ta trở về cuốn lại những cơn mơ
Để biến nó trở thành bao hiện thực
Chân bước đi gọi tên mình thổn thức
Dục giã đời giữa vạn nẽo phù sinh
Trong thế gian ta nhặt biết bao tình
Vẫn chưa thỏa cái tham lam ích kỷ
Đời vẫn thế vẫn chìm trong mộng mị
Vẫn đắm chìm trong dục vọng mong manh
Khi ngước lên cầu vọng chút an lành
Rồi gục xuống bởi lòng tham quá đỗi
Đường trần ta đi vô vàn gian dối
Cái thật ta tìm chẳng có từ đâu
Ta thản nhiên từ cái buổi ban đầu
Thân khách lữ đùa vui cùng số phận
Đời rong rêu ta mỉm cười phấn chấn
Tay hái nụ cười chân bước thong dong.
Dù nghịch cảnh có làm ta đau đớn
Cũng mỉm cười đón nhận để yêu thương
Bởi ta đi trong diệu lý vô thường
Thuận và Nghịch đối đãi nhau ko dứt
Thương và Ghét cũng là hai thái cực
Nên dặn lòng đừng hờn giận vu vơ
Những lúc buồn ta thả nát hồn thơ
Cho vấy đục những phạm trù khái niệm
Ta thản nhiên quây về trong thực nghiệm
Nhìn vào ta Ta và Nó sá chi
Con đường an lành ta chọn để đi
Chọn tất cả những gì ta có thể
Ta quây về soi nguồn chơn trí tuệ
Quét hồng trần để soi sáng chân như
Từ cái buổi ban đầu ta lưu lạc
Bỏ quên đời trên góc phố điêu linh
Con sông nhỏ - bến đò ngang thuở ấy
Làng quê nghèo già cỗi suốt trăm năm
Ta quên mất từ những ngày chập chững
Quên tuổi thơ – đồng ruộng những con đường
Quên tiếng hát – câu hò trên bãi cỏ
Con trâu đen và cả những cánh diều
Đời lưu lạc mõi mòn bao khát vọng
Bao trở trăn nối tiếp những suy tư
Lúc nhắm mắt nghe tiếng đời rên rỉ
Bầu trời đen phủ kín góc đời riêng
Đời lưu lạc thân lạnh lùng cát bụi
Góc tâm hồn nghiệt ngã tuổi đôi mươi
Có những lúc hận sầu thương số phận
Lại đôi khi hạnh phúc cũng mỉm cười
Có lắm lúc ta về ngồi hối tiếc
Tuổi đời qua vội vả biết bao nhiêu
Ừ thì cứ thả hồn theo bóng gió
Đùa trăng sao nhảy múa với nàng trăng
Và quên hết những chuyện đời bạc đãi
Những Nhục – Vinh – Sầu – Hận để vui cười
Về đối diện trên bình nguyên tâm thức
Pha mực xanh và vẽ bức tranh đời.
Sài Thành 22 tháng 6 năm 2013
No comments:
Post a Comment