BAO LA TÌNH MẸ
Khi tôi cất tiếng khóc chào đời, tôi không biết Mẹ sẽ hạnh phúc như thế nào nữa; rồi khi tôi lớn lên đã bao lần tôi làm cho mắt Mẹ lúc nào cũng rơi những châu sa của sự lo lắng, dù biết rằng sinh ra giữa dòng đời là một định mệnh, định mệnh đó được kết tinh của những yêu thương bất tận mà mỗi con người đang ôm ấp, gìn giữ nó, chính nó đã tạo nên một khối những hành trang để ta đi giữa dòng đời này.
Ngày này của 36 năm về trước, Mẹ đã đưa tôi vào đời trong tất cả sự yêu thương của Mẹ, cũng những năm tháng ấy, giữa những vất vả lo toan của dòng đời mà Mẹ oằn nặng đôi vai để cưu mang những đứa con nên vóc nên hình. Mẹ là thiên sứ của tất cả những tình yêu thương cho con trong những thăng trầm cuộc sống; Mẹ là tất cả sự bình yên cho con trong những đợt ba đào dữ dội; Mẹ là nguồn cảm hứng cho những trang thơ đầy ắp những thiết tha yêu thương cuộc sống; Mẹ là hải đảo để cho con quây về nương tựa sau những ngày mệt mỏi; Mẹ là dòng suối từ mát rượi để cho con tắm mát những trưa hè bề bộn hơn thua; ... Ngôn ngữ trần gian không thể diễn tả hết được tấm lòng người Mẹ mà trong thi ca Việt nam đã từng ca ngợi, chỉ có thể lấy trái tim yêu thương nồng nàn của mình để cảm nhận và tri ân mới có thể xứng đáng được gọi là "Con của Mẹ" mà thôi.
Hôm nay đây Con ngồi trong gác trọ của trần gian với những lắng đọng tâm hồn của mình, bằng tất cả những gì trong lòng sâu tâm thức, Con cầu nguyện Mẹ luôn được bình an và lúc nào cũng giữ nụ cười hiền hậu mà mỗi lần con về thăm nhà hay nghe qua điện thoại. Những lúc như thế con thấy mình hạnh phúc ngập tràn biết bao nhiêu, và những lúc như thế con lại mạnh mẽ hơn trên nhịp hành trình cuộc sống với nụ cười của Mẹ.
Hôm nay đây Con ngồi trong gác trọ của trần gian với những lắng đọng tâm hồn của mình, bằng tất cả những gì trong lòng sâu tâm thức, Con cầu nguyện Mẹ luôn được bình an và lúc nào cũng giữ nụ cười hiền hậu mà mỗi lần con về thăm nhà hay nghe qua điện thoại. Những lúc như thế con thấy mình hạnh phúc ngập tràn biết bao nhiêu, và những lúc như thế con lại mạnh mẽ hơn trên nhịp hành trình cuộc sống với nụ cười của Mẹ.
Con đã thấy từ ánh hồng mắt Mẹ
Nụ cười hiền tỏa sáng cuộc đời con
Dắt con qua từng nhịp sống méo tròn
Cho con lớn trong những lần bé nhỏ
Con đi qua mọi nghìn trùng ngách ngõ
Với tiếng cười Mẹ hiện hữu trong con
Có những khi con hưởng những trận đòn
Là bởi con quá vô tình vị kỷ
Thời gian đến và đi trong âm ỉ
Trong lặng thầm từ tiếng hát Mẹ ru
Trong cả âm thanh trọn vẹn những ngôn từ
Mẹ đã hát mà không hề mặc cả
Mẹ đã đi trong thăng trầm vất vả
Nuôi lớn con từ mọi góc cuộc đời
Mẹ, tình yêu bằng ngôn ngữ không lời
Nhưng tất cả từ trong tim Mẹ nói
Có những khi quê hương trong nạn đói
Những cái nghèo đeo đẳng mãi không nguôi
Nhưng trên môi Mẹ vẫn giữ nụ cười
Để ấp ủ đàn con thơ chẳng biết...
Dòng thời gian cứ trôi dần mải miết
Để bây giờ tóc Mẹ đã bạc phơ
Con ghép hình hài qua những dòng thơ
Gửi về Mẹ niềm tri ân bất tận
Mẹ của con là dòng đời vô hạn
Của đời con trên vạn nẽo hành trình
Mẹ của đời con rực ánh bình minh
Soi lối con đi mà không hề mệt mõi
Có những đêm con âm thầm tự hỏi
Được mấy lần nhớ Mẹ lúc cô đơn?!!!
Hay những khi con lạc giữa oán hờn
Mới nhớ Mẹ giữa đêm trường quạnh vắng?!!!
Cuộc đời Mẹ chẳng nề hà mưa nắng
Chẳng nề hà giá buốt những đêm đông
Mẹ vẫn nuôi con và trọn nghĩa với chồng
Chưa một phút Mẹ than van oán trách
Mẹ là dòng sông không bao giờ ngăn cách
Là bao la như mặt biển thái bình
Để bây giờ trong nhịp điệu vô thinh
Con mới hiểu chữ "Bao la Tình Mẹ".
Ở nơi đây, con cuối xuống hôn lên giữa bao la tình Mẹ như một lời tri ân vô tận, nguyện cầu Mẹ mãi luôn an lành, nguyện Mẹ mãi bình an, nguyện sức khỏe của Mẹ luôn được an khang...
Mẹ! Con thương Mẹ vô cùng!
Sài gòn ngày 5 tháng 3 năm 2014
No comments:
Post a Comment