Monday, February 19, 2024

Văn hay vần T 2

 
TÌM MỘT THOÁNG ĐÔNG SANG
Thả bên kia chờ đợi
Con sông vàng lấp lánh tuổi thơ qua
Muốn trở về tìm dấu vết chưa pha
Màu nắng đổ trên hiên vườn thuở nọ
Ta tìm về nỗi nhớ
Của một thời đội nắng dắt mưa đi
Có một lần ta vội vả ra đi
Ướt cơn mưa mùa đông tàn kỷ niệm
Ta tìm về Một thoáng nhớ đông sang...
Có một mùa đông Sắp về trong nỗi nhớ
Cứ cồn cào Lặng lẽ Nát hồn ta
Ngày đã hết thôi còn chi hò hẹn
Đường thênh thang ta lặng lẽ phương nào?
Cho đến khi ta không còn gì để mất ta sẽ không còn sợ hãi nữa. Chính bởi ý niệm ấy đã đẩy xô con người đi vào hố thẳm khổ đau, phiền muộn, chật vật với những khối suy tư bất thiện. Rồi khi nỗi đau không còn chổ nào chứa đựng, ta gục ngã bên đời như chiếc lá thu phai.
Ngày có thể hết, nhưng ta hãy hò hẹn với riêng mình một chốn bình yên trong sâu thẳm cõi lòng. Đừng hỏi và cũng đừng tìm kiếm nơi đâu. 
Đi và đi, đi cho thỏa cái khát vọng
Đi và đi, đi cho cháy bỏng dương trần.

Tôi Là Ai?
Tôi Là Ai?
     "Tôi là ai? là ai? 300 năm trước. Tôi là ai...ai...ai...? là ai vu vơ đất bồi, em ngồi ngọn sóng mang thai." hay "là ai? Sài Gòn gánh gió trên vai, mưa lầy lội". Mang lại trong hồn tôi một nỗi nhớ, dường như...nỗi niềm của những suy tư. Dòng nhạc cứ thế trôi đi trong lặng lẽ, ánh nắng hồng vụt qua khe cửa, ru hồn thơ vùng dậy giữa những cơn mơ. Để rồi:"Tôi tìm, tập trung dấu vết hưu nai" rồi "không ai chờ đợi hình bóng tôi phai". miên mang trôi đi trong lòng tôi lặng lẽ dưới cái nắng quê mùa khờ dại.
       Dấu vết vẫn in hằng theo bóng thời gian, nhưng biết đâu rằng sự chờ đợi trong tôi nghe khắc khoải. Cái hình bóng tôi phai mờ dần trong dòng chảy của thời gian. Quẩn quanh đâu đó còn vang vọng tiếng tơ đồng củ mục, vượt nghìn trùng níu kéo thở hồng hoang. Một ngày qua đi, một ngày sắp tới ẩn hiện cái gì đó ngu ngơ trong chính hồn thơ rực lửa cùng với cái nắng hè gay gắc thúc giục ai đi qua trong nỗi nhớ mênh mông. Nhìn ra phía đằng sau ánh nắng, tôi thẩn thờ đón đợi một cuộc hành trình. Chân bước vội, lòng ngổn ngang, ánh mắt ưu tư, cõi lòng se thắt. Đôi bàn chân bước vội giữa cái nắng cháy da người của nơi đây như làm cho cõi lòng ngổn ngang, bộn bề với những cái suy tư, dường như quá khứ không thể ngủ yên trong tôi hay chăng nó như là ngọn lửa muốn thiêu cháy cái tâm hồn nhỏ bé của tôi? Không biết nữa! vốn dĩ tôi là ai? hôm nay tôi đến. Tôi tìm tôi. Nhưng quá khứ đã ăn mòn đi cái Tôi ấy từ lâu và giam hãm tôi trong cái Tôi tuyệt vọng. Tôi cũng đã từng chia sẽ điều này với một người bạn của tôi, và nhận được lời khuyên chân thành từ người bạn đó. Tôi cũng đã cố vứt nó đi ra khỏi cái tâm hồn mục rã này, nhưng vẫn không thể nào được. Dù cuộc sống mỗi ngày qua đi như thế, hồn nhiên như thế, vẫn bình yên như thế. Ấy vậy mà mỗi lúc ngồi một mình thì quá khứ ùa về như bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi ước gì được như ánh mặt trời ấy, mạnh mẽ đi xuyên qua từng ngóc ngách của cuộc đời. Điều ước dường như là không thật, hay là điều ước chỉ là cái vu vơ? Tất cả như đang khốn đốn với nhịp quây của cuộc đời.
     Xin níu tay nghìn trùng để xua tan đi bao phiền muộn, rồi mai đây, không còn ai đi giữa hoang vu của đất trời. Để cái quên lãng rơi vào tận đáy hư không bao la ấy như chiếc lá thu phai rơi về nơi vĩnh hằng của đất. Ta về nằm giữa mộng bình yên của tất cả sự yên tĩnh rồi xóa đi những vết hằng của quá khứ. Đừng tuyệt vọng với chính ta và tất cả cũng giống như Trịnh tiên sinh đã từng nói trong ca khúc: "Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng, lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông - Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng, em là tôi và tôi cũng là em". Đó chính là ta trong cuộc sống như một lời giải đáp mọi thắc mắc của cuộc đời như chính ca từ: "Tôi là ai? là ai? mà yêu quá đời này". Bởi chính cuộc đời này đã vun đắp cho ta những gì đang hiện hữu, tất cả những gì ta đang nắm trong tay đều là từ nơi chính cuộc đời này. Đôi khi cuộc sống làm cho ta lo toan, làm cho ta mệt mõi. Nhưng hãy đi lên từ chính những cái lo toan - mệt mõi ấy để còn thấy được giá trị đời người như thế nào. Cũng như tôi từ hơn 2 tháng trước, những tưởng tôi không đủ sức để bước tiếp cuộc hành trình của tôi, thế nhưng những tình yêu của tôi đã cho tôi điểm tựa tinh thần, họ đã đến và chia sẽ cùng tôi trong những lần tôi mệt mõi - lo toan. Và cái ấm áp đó đã ru tôi vào hiện thực cho tôi một bước đi bình yên. Không có cái gì hiện hữu quanh ta mà không có giá trị, chỉ có điều ta có thấy được nó giá trị với ta như thế nào hay không? Chúng ta có thấy được nó giá trị với cuộc sống này hay không? Thật ra không có cái gì giá trị hơn cái mà chúng ta đối diện với sự thật để mỉm cười cùng với những nỗi khổ niềm đau trong cuộc sống và đưa chúng ra khỏi tâm hồn ta bằng cái cảm nhận sự thật về chúng.
    Mỗi một đời người đều mang trong tâm hồn một trái tim biết thổn thức. Thổn thức với chính mình và thổn thức với tất cả những ân tình trao gửi nơi đó. Tôi cũng thế, tâm hồn tôi đã thổn thức và thổn thức rất nhiều với những gì mà tôi đã nhận được từ cuộc sống. Tôi luôn có những tình yêu bên cạnh tôi, tôi coi đó như là gia đình của tôi và là điểm tựa trong những lúc rơi vào hụt hẫng. Ánh nắng chiều dịu lại, cơn gió cũng đi qua khép lại trong tôi một tình yêu bất tận, một tình yêu mà trong cuộc hành trình tôi sẽ mang theo cho đến khi nào tôi nằm xuống - ngủ yên trong cát bụi phù du.

TRUNG THU CHO EM VÀ GIỌT NƯỚC MẮT TƯƠNG PHÙNG
Trên chuyến xe thiện nguyện ngược về Định Quán, biết bao tâm hồn như rạng rỡ đến hồn nhiên, từ những gương mặt như quen, như lạ. Vừa bỡ ngỡ, vừa thân thương như còn lại chút hoài âm trong cuộc tương phùng tưởng chừng như cổ tích. Nhân duyên đưa tôi đồng hành trên chuyến xe của nhóm fb Quán Âm – Địa Tạng cũng là sự ngẫu nhiên, và sự ngẫu nhiên ấy đã làm cho chính trái tim tôi thấy ấm lại từ hơi thở của cuộc sống.
Khi đặt bút viết bài này, tôi cảm nhận được một điều mà chắc hẳn rằng trong tất cả các bạn trên chuyến xe thiện nguyện cũng cùng có một điểm chung giống tôi. Bởi lẽ, khi chúng ta mang một niềm vui bằng sự yêu thương chân thành của tuổi trẻ đến với những nơi xa xôi để trao cho những tâm hồn tuổi thơ. Đâu ai biết rằng trong chuyến đi ấy lại nhiều kỷ niệm đến vậy; từ những giây phút khởi hành chuyến đi, trong suốt chặn đường giữa thời tiết mưa rơi tầm tả, phải chăng mưa hay những giọt nước mắt thầm lặng đã lay động trong trái tim của mỗi con người? 
Cái hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là những đứa bé, những ánh mắt như thiên thần giữa cái thôn nghèo heo hút, những cái nhìn như lạ, như quen, những tiếng cười thánh thiện đã dáy khởi lên trong tất cả chúng tôi một niềm vui của một thời thơ ấu. Các tình nguyện viên không ngần ngại cái mệt của đường xa để chia sẻ cùng các em, quây quần bên các em, người thì tết tóc cho đứa bé mới vừa bị mưa làm rối tóc, người thì chăm chuốt cho các em bửa ăn thấm đậm tình người; có người thì quan sát các em bằng sự yêu thương thầm lặng... không khí ấy dường như không còn khoảng cách bởi nhịp tim đã hòa chung nhịp đập tình người. Tất cả, tất cả những gì được thể hiện trong cái hội ngộ nguyên sơ của những trái tim đã biết yêu thương, đã biết chia sẻ giữa nhộn nhịp trần gian còn lắm ưu phiền này đã và đang len lõi vào trong từng hơi thở con người. Làm sống lại giấc mơ tuổi thơ, làm rung chuyển những tâm hồn ngủ muội thức dậy sau cơn mơ dài tăm tối. Từng phần quà, từng chiếc bánh, từng chiếc lồng đèn với đủ âm thanh màu sắc trao tay đến các em bé thơ ngây; từng ánh mắt, từng nụ cười hòa nhịp vào nhau dưới cái rả rích của mưa trời Định Quán. Rồi giây phút đợi chờ cũng đã đến, Chú Cuội và Chị Hằng xuất hiện đã mang lại cho một đêm Trung Thu ấm lên trong hơi thở tình người. Dưới ánh trăng mờ đục của tiết trời âm u ấy lại rực lên ánh sáng của sự yêu thương trong mỗi con người đang hiện hữu đã phá tan đi bóng đêm u u tịch tịch, những chiếc đèn ông sao thay cho những ngôi sao ở tận trời xa đã chiếu soi trên những gương mặt thơ ngây đầy những nét hồn nhiên của sự thánh thiện. Chú Cuội và Chị Hằng đã mang lại cho các em một đêm trung thu rộn ràng sức sống và trao cho các em nụ cười hứa hẹn tương lai. Rồi đêm cũng tan theo tiếng cười, đêm cũng trở về thực tại, các tình nguyện viên ngồi lại bên nhau, giới thiệu về nhau, chia sẻ những tâm tình cuộc sống. Tôi đã chia sẻ cùng các bạn những gì của riêng tôi bằng sự cảm nhận, tất cả điều tôi muốn nói, tất cả điều tôi đã và đang ấp ủ trong lòng, tôi đã chia sẻ cùng các bạn rằng: "Nếu hôm nay các bạn đến đây mà không mang theo trái tim biết yêu thương và chia sẻ thì chắc chắn các bạn sẽ không có được một chương trình mỹ mãn thế này". Quả thật đúng như thế, bởi lẽ trái tim đã hòa chung nhịp đập, trái tim đã không còn khoảng cách xa lạ từng người mà trái tim của từng người đang xích lại gần nhau hơn để lắng nghe tiếng thở của nhau. Với tôi, chuyến đi không chỉ là trải nghiệm mà là một bài học rất quý giá cho cuộc sống mà mỗi ngày con người đang oằn mình rượt đuổi thời gian trong cát bụi phù trầm này.
Tôi trở về với giấc ngủ của màn đêm, dư âm như đọng lại đâu đó bên những tiếng kêu của màn đêm bằng những âm thanh đậm nét chân quê. Để khi bình minh thức dậy, từng sự mệt mõi tan biến trên gương mặt của mọi người sau những phút giây thăng hoa mà đêm trung thu ngấm vào trong hơi thở, vỗ giấc ngủ nồng nàn giữa cái lạnh hoang sơ nhưng lại ấm áp đến tuyệt vời. 
Niềm vui không chỉ dừng lại ở đó, mà trên chặn đường trở về, cái hình ảnh làm cho bản thân tôi lại ngập tràn xúc động đó là: Câu chuyện tương phùng của hai ông cháu một tình nguyện viên dưới bến phà. Câu chuyện tưởng như đùa nhưng lại là thật ấy đã làm cho ai ai cũng cảm động mà chắc hẳn rằng tưởng chừng như câu chuyện cổ tích. Trúc Mai gặp lại ông mình sau nhiều năm xa cách, sự tương phùng trong một chuyến thiện nguyện đã làm cho Trúc Mai nghẹn ngào không nói nên lời. Trúc Mai cho biết: "đã hơn 30 năm ông rời xa gia đình của mình và không ai biết ông ở đâu, đã nhiều lần gia đình Trúc Mai muốn đưa ông về để tiện chăm sóc, nhưng ông không muốn làm gánh nặng cho gia đình nên đã ra đi, không ngờ lại gặp ông ở đây như là một định mệnh". Sự trùng phùng ngẫu nhiên trong nước mắt này là một hình ảnh mà chắc chắn mỗi người trong đoàn thiện nguyện chúng tôi không thể quên được. Tôi đã kịp ghi lại những hình ảnh này và xin tặng cho tất cả và riêng Trúc Mai để đánh dấu cho cuộc hành trình mang lại niềm vui cuộc sống. 
Giọt nước mắt tương phùng của chuyến đi không chỉ là một hành trình thiện nguyện mà là cả một chặn đường trong dòng đời bao la bất tận. Tôi muốn trao gửi những dòng tâm tư này là: Trong cuộc sống chúng ta, hãy trân trọng và giữ lấy những gì đã và đang hiện hữu với mình, dù cuộc sống có bộn bề cách mấy đi chăng nữa, chúng ta hãy nắm lấy và đừng để nó rời xa tầm tay của mình để rồi hối tiếc. Tuổi trẻ hôm nay phải sống bằng trái tim biết yêu thương và thế giới tương lai là sự trùng phùng trong niềm tin cuộc sống. Hãy ngồi lại bên nhau và cùng hát khúc hoan ca xây dựng nét đẹp tinh thần giữa những thăng trầm, biến thiêng của thời gian. Và hãy thắp lên ánh sáng niềm tin để mang theo trong hơi thở loài người. Thời gian sẽ khép lại, hạnh phúc cuộc sống mở ra và mỗi mỗi chúng ta là ánh sáng giữa biển đời tối tăm để khai mở một lối về tuyệt mỹ.
Sài Gòn ngày 16 tháng 9 năm 2013.

Tôi hiểu ra được rằng: Mọi góc độ cuộc sống đều có cả một khối Duyên hợp thành chuỗi sự kiện để thấy rằng cuộc sống không hề đơn độc... Dù con đường chúng ta đi có gập ghềnh; dù cuộc sống của chúng ta có khó khăn; dù phía trước chúng ta còn rất nhiều bão tố và phong ba, nhưng, TRÁI TIM YÊU THƯƠNG vẫn bất di bất dịch. Tôi đã nhìn thấy, đã cảm nhận đã xúc động trước những hình ảnh của các Cô - Chú "người khiếm thị". Họ đến với Phật pháp bằng cả tấm lòng thành, nhìn những em học sinh "người khiếm thị" vô tư và hồn nhiên đến thánh thiện đã làm cho tôi thật sự cảm động. Chính những điều đó đã kết tinh thành một tình yêu giữa cuộc sống lắm những ưu phiền này. 
Chân thành cảm ơn các bạn đã cho tôi một sự cảm nhận rất tuyệt vời. Tôi hy vọng rằng: "con đường chúng ta đi sẽ luôn mang đậm dấu ấn của những trái tim biết yêu thương và biết chia sẽ như hôm nay. Hãy nuôi dưỡng trái tim ấy luôn sống mãi với thời gian!".
Chúc tất cả luôn hạnh phúc - an lạc và gặt hái những thành quả tốt đẹp bằng niềm tin, ý chí và nghị lực của mình!
 
Từ TRÁI TIM YÊU THƯƠNG đến NHÂN DUYÊN - NHÂN QUẢ
Một ngày cuối tuần thầm lặng đi qua như chính dòng đời vội vả trong sâu thẳm ký ức của con người; Từ những nhịp đập của con tim tuổi trẻ kết thành xâu chuổi của sự yêu thương và từ trái tim biết yêu thương kết nối vòng tay mang lại hơi thở ấm áp tình người. Chắc chắn một điều mà chúng ta chưa từng nhìn thấy sự thầm lặng ấy đã vỡ òa trong một ngày cuối tuần thật ý nghĩa và quý giá biết bao.
Tôi đồng hành cùng
Tôi đồng hành cùng TRÁI TIM YÊU THƯƠNG lần thứ II với rất nhiều cảm nhận. Không phải sự ngẫu nhiên hay vô tình mà là cả một mối Nhân Duyên thánh thiện rồi đưa đến một kết quả ngoài sức tưởng tượng của mình. 
Đến với Thiên Quang Ni Tự lần đầu tiên, nhưng trong tôi rất nhiều ý nghĩa: Tôi được gặp lại người lái đò thầm lặng của hai năm trước, người đã cho tôi rất nhiều kiến thức về xã hội, về con người, về cách sống của một hành giả đã và đang hướng đến lý tưởng an vui. Trong cái tình cờ dường như là cố ý ấy đã mang lại cho chúng tôi và riêng tôi một cảm nhận rất tuyệt vời.
Tôi hiểu ra được rằng: Mọi góc độ cuộc sống đều có cả một khối Duyên hợp thành chuỗi sự kiện để thấy rằng cuộc sống không hề đơn độc... Dù con đường chúng ta đi có gập ghềnh; dù cuộc sống của chúng ta có khó khăn; dù phía trước chúng ta còn rất nhiều bão tố và phong ba, nhưng,
Đến với Thiên Quang Ni Tự lần đầu tiên, nhưng trong tôi rất nhiều ý nghĩa: Tôi được gặp lại người lái đò thầm lặng của hai năm trước, người đã cho tôi rất nhiều kiến thức về xã hội, về con người, về cách sống của một hành giả đã và đang hướng đến lý tưởng an vui. Trong cái tình cờ dường như là cố ý ấy đã mang lại cho chúng tôi và riêng tôi một cảm nhận rất tuyệt vời.
Tôi hiểu ra được rằng: Mọi góc độ cuộc sống đều có cả một khối Duyên hợp thành chuỗi sự kiện để thấy rằng cuộc sống không hề đơn độc... Dù con đường chúng ta đi có gập ghềnh; dù cuộc sống của chúng ta có khó khăn; dù phía trước chúng ta còn rất nhiều bão tố và phong ba, nhưng, TRÁI TIM YÊU THƯƠNG vẫn bất di bất dịch. Tôi đã nhìn thấy, đã cảm nhận đã xúc động trước những hình ảnh của các Cô - Chú
"người khiếm thị". Họ đến với Phật pháp bằng cả tấm lòng thành, nhìn những em học sinh "người khiếm thị" vô tư và hồn nhiên đến thánh thiện đã làm cho tôi thật sự cảm động. Chính những điều đó đã kết tinh thành một tình yêu giữa cuộc sống lắm những ưu phiền này. 
Chân thành cảm ơn các bạn đã cho tôi một sự cảm nhận rất tuyệt vời. Tôi hy vọng rằng: "con đường chúng ta đi sẽ luôn mang đậm dấu ấn của những trái tim biết yêu thương và biết chia sẽ như hôm nay. Hãy nuôi dưỡng trái tim ấy luôn sống mãi với thời gian!".
Chúc tất cả luôn hạnh phúc - an lạc và gặt hái những thành quả tốt đẹp bằng niềm tin, ý chí và nghị lực của mình!
Sài gòn ngày 24 tháng 11 năm 2013
Chân thành cảm ơn các bạn đã cho tôi một sự cảm nhận rất tuyệt vời. Tôi hy vọng rằng: "con đường chúng ta đi sẽ luôn mang đậm dấu ấn của những trái tim biết yêu thương và biết chia sẽ như hôm nay. Hãy nuôi dưỡng trái tim ấy luôn sống mãi với thời gian!".
Chúc tất cả luôn hạnh phúc - an lạc và gặt hái những thành quả tốt đẹp bằng niềm tin, ý chí và nghị lực của mình!
Sài gòn ngày 24 tháng 11 năm 2013



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...