Ai bảo thiền phải chậm?
Ai buộc phải làm nhanh?
Phải chăng toàn bản ngã
Còn đâu chỗ Tinh Anh
Ai biết sống giản dị
Không tạo tác vọng cầu
Thấy pháp tánh như thị
Đâu đâu cũng nhiệm mầu
Ai biết sống tùy duyên
Thong dong vô ngã - pháp
Thấy tự tánh bản nguyên
Lòng mênh mông vô hạn
Ai buông thư, rỗng lặng
Sáng suốt tự biết mình
Không sở tri, sở đắc
Liền thoát khỏi vô minh
Ai cần nhớ cứ nhớ
Ai quên đi cũng hay
Ai ngay đây rõ biết
Đều sādhu lành thay!
Ai cố gắng vượt qua?
Pháp sinh ắt tự diệt
Chỉ thấy pháp đang là
Có gì cần phải vượt?
Ai thân chứng mới biết
Pháp tánh vi diệu thay!
Vượt ngôn từ ngữ nghĩa
Vốn tịch tịnh xưa nay!
Ai thay được ngồi thiền
Bằng quét nhà, rửa bát
Hưởng phước báu hiện tiền
Thiện hạnh tâm Bồ-tát
Ai thấy được đạo mầu
Ngay đây trong thực tại
Dứt bặt mọi vọng cầu
Sống tùy duyên thuận pháp.
Ai thấy pháp hiện tiền
Buông bỏ sở tri chướng
Sống thuận pháp tùy duyên
Xứng gọi bậc trí hiền
Ai thấy Pháp thâm mật
Giữa cuộc sống bình thường
Dù vui khổ, được mất
Chân lý vẫn tỏ tường
Ai thấy ra Chánh Pháp
Nói Sự Thật như nhau
Không có gì sai khác
Dù người trước kẻ sau
Ai thấy ra nguyên lý,
Biết soi sáng chính mình
Thoát khổ sầu, điên đảo
Không uổng kiếp bình sinh
Ai thường biết chánh niệm
Trọn vẹn với chính mình
Tỉnh thức trong thực tại
Mới thoát khỏi vô minh
Ai thường sống thuận pháp
Được chánh pháp hộ trì
Vui niềm vui đạo hạnh
Trong trí tuệ, từ bi.
Ai tỉnh thức trọn vẹn
Nơi thực tại hiện tiền
Người ấy sống không thẹn
Với Tánh Biết tự nhiên
Ai từng trải khổ đau
Mới thấy nhân tham ái
Thoát nhân quả trước sau
Sống khinh an, thư thái
Ai tưởng khách là chủ
Theo bản ngã lăng xăng,
Biển khổ còn chấp thủ
Tìm đâu ngọn Hải Đăng?
An nhiên tâm rỗng lặng
Nghe chim hót, gió reo
Tâm như vầng trăng sáng
Thấy vạn pháp trong veo!
Ba cõi lầm mê tâm tịch tịnh
Một đời sinh tử tánh thường như
Sớm mai thấy nụ hoa hồng nở
Nhẹ gót trần sa mộng tỉnh rồi.
Bậc chân tu giản dị
Mượn pháp tướng làm thân
Nội tâm luôn trong sáng
Không chấp thủ giả chân.
Bản giác tuy đã sẵn
Cần trải nghiệm mới thông
Như hạt giống hoàn hảo
Bản ngã làm điều ác
Lại muốn được bình an
Không thấy tâm tạo tác
Sao thoát khỏi thở than!
Bản tâm luôn soi sáng
Thường rõ biết tự nhiên
Không sở tri sở đắc
Ngay đó chính là thiền
Bắt chước người giác ngộ
Không bằng tự thấy mình
Liễu tri Bốn Sự Thật
Mới xứng bậc hiền minh
Bồ-tát không danh
Phật xưa khai ngộ
Thuận pháp tự hành
Bao năm nghe thuyết pháp
Nhưng tâm vẫn còn nghi
Bây giờ nghe pháp thuyết
Mới thấy rõ đường đi
Bất an thấy bất an
Muốn an càng thêm vọng
Nghiệp tướng có tụ tan
Tánh thấy thường bất động
Bất cứ chứa điều gì
Khiến tâm không rỗng lặng
Nên buông xuống hết đi
Để tâm không còn nặng
Bất cứ niệm điều gì
Khiến tâm tư thêm nặng
Tốt xấu đều xả ly
Để tâm hồn rỗng lặng
Bảy hai, chưa phải "cổ lai hy"
Sống chết thiên cơ, khỏi nghĩ nghì
Sinh, mãi thong dong nhờ thuận pháp
Tử, thường tự tại bởi tùy nghi
Bấy lâu đau khổ với Tôi, Ta
Phật dạy chẳng qua "thợ làm nhà"
Pháp tánh tự nhiên đâu chẳng tỏ
Niết-bàn, chân lạc cớ chi xa!
"Bị thương" nên mới bị thuốc hành
Có thân tứ đại phải lênh đênh!
Thân bệnh học ra tâm rỗng lặng
Tâm an thấy được tánh tinh anh.
Biết ngày sinh, ngày tử
Mới thấy đời vô thường
Cũng bình thường muôn thuở
Tâm, pháp thật tỏ tường!
Bên bờ suối vô vi
Trăng lên chờ ta đó
Ngàn xưa từ ngàn xưa
Chưa một lần trăng lặn
Ta đi vào viễn xứ
Trăng đưa lối ta về
Trùng khơi muôn bến mộng
Nên ta vẫn còn mê
Trăng huyền không mở hội
Hương lan ngát bên đồi
Mây ngàn phương về hội
Giờ tao ngộ đến rồi
Quê hương vẫn là đây
Trăng vẫn mảnh trăng này
Ngàn sau ngàn sau nữa
Lồng lộng giữa trời mây.
Bệnh đều do nghiệp sinh
Qua đó liễu nhân quả
Trị đúng bệnh là minh
Nhân diệt, quả cũng diệt
Biển đời nhiều sóng gió
Tâm như ngọn hải đăng
Ai bình tĩnh sáng suốt
Vẫn giữ được thăng bằng
Biết an phận thủ thường
Để học ra chữ Nhẫn
Mới có được tình thương
Xóa tan bao thù hận.
Không đắm say sở đắc
Người trí sống xả ly
An nhiên không dính mắc
Biết sai, buông hóa đúng,
Thấy đúng, nắm thành sai
Đúng sai đều sáng tỏ
Tánh thấy vẫn không hai
Biết trọn vẹn tỉnh thức
Không sân hận, tham lam
Tâm bình thường trong sáng
Như "nhạn quá hàn đàm"
Biết tùy duyên thuận pháp,
Sống vô ngã vị tha
Có lương tâm nghề nghiệp
Thong dong cõi Ta-bà
Bình thường như lá vẫn rơi
Bình thường như cánh chim trời vẫn bay
Bình thường vạn pháp đổi thay
Bình thường như Đạo xưa nay vẫn là...
Bỏ được cứ bỏ qua luôn,
Gây ra tranh chấp, lệ tuôn ích gì
Thoát ra mọi chuyện thị phi
Càng mau giác ngộ vô vi Niết-bàn.
Bờ này là não trái
Não phải là bờ kia
Giữa hai bờ tương tác
Tự tại, chẳng phân chia!
Bỏ Tông, về lại chính mình
Bỏ Dòng, bỏ Phái, bỏ Kinh ngôn từ
Ngay đây thấy pháp vốn như
Tuyệt không sở đắc: Vô Dư Niết-bàn!
Bỏ vọng tìm chân, chân vẫn vọng
Nương chân thấy vọng, vọng liền chân
Chớ tưởng vọng chân đều huyễn hóa
Đừng lầm sai đúng cũng phù vân!
Bốn bề Diệu hữu, Chân không
An nhiên vô trụ, dung thông đạo đời
Niết-bàn, sinh tử rong chơi
Hư không, hoa đốm thảnh thơi đi về!
Bước vân du biết nơi nào dừng lại
Gieo duyên rồi Chân Tánh tự khai hoa
Không - Thời gian nào cũng phải nhạt nhòa
Nơi Tánh Giác vẫn muôn đời Bất Tử.
Thế gian ơi, đời vẫn là cuộc lữ
Bước đi - về như huyễn cũng như chân
Thấy Niết-bàn trong sinh tử phù vân
Ai ngờ được bờ mê là Bến Giác!
Buông hết mọi vọng cầu
Ngay đây là cứu cánh
Thấy pháp thật nhiệm mầu
Tròn đầy nơi tự tánh!
Buông là đúng hướng
Chấp mới sai đường
Không trụ giả tướng
Tánh Giác chân thường
Buông mọi tìm cầu sở đắc,
Trở về soi sáng chính mình
Rõ biết trong từng khoảnh khắc
Không theo bản ngã vô minh!
Buông thư, tâm rỗng lặng
Không trước ý dụng công
Không dừng, không bước tới
Điềm đạm tợ hư không
No comments:
Post a Comment