Thursday, February 22, 2024

Thơ Thiền Sư Viên Minh C

 
Cái nhìn thật trong veo
Khi tâm hồn minh mẫn
Nghe chim hót, suối reo
Là vô sanh pháp nhẫn
Cạm bẫy của Ma vương
Là tác duyên giác ngộ
Biết sáng suốt tư lương
Không gì không thể độ
Cảm ứng đạo giao khó nghĩ lường
An nhiên thanh tịnh suốt mười phương
Niết-bàn, sinh tử thôi mơ mộng!
Tỉnh giấc, cười khan, chợt tỏ tường!
Cần chi phải thiền
Thấy pháp tự nhiên
Tốt xấu đều rõ
Sinh diệt biết liền
Nên không sinh diệt
Tánh biết bản nguyên
Luôn tự chói sáng
Thực tại hiện tiền
Căn-trần-thức vô tội
Lỗi tại ý không minh
Hình thành ái, thủ, hữu
Mới luân hồi tử sinh!
Căn trần tùy duyên khởi
Pháp tánh vốn bất sinh
Tánh Biết thường soi sáng
Trong tự tánh viên minh
Càng ước mơ hạnh phúc
Càng thấy nhiều khổ đau
Cả hai đều mộng ảo
Đâu có khác gì nhau!
Cầu định liền mất định
Không cầu tâm tự an
Còn phân chia động tịnh
Sao thấy được Niết-bàn?
Chân cho là mộng, mộng lầm chân?
Nên mới luân hồi kiếp phù vân
Thấy được chân như cùng ảo mộng
Nhìn ra huyễn hoá với chân thân!  
Chân lý khắp mọi nơi
Nào lệ thuộc ngôn lời
Tâm an nhiên liền thấy
Sự Thật sẵn muôn đời
Chân Lý luôn hiện hữu
Nhưng biến hoá khôn lường
Không dụng tâm nắm bắt
Mới chiêm ngoạn tỏ tường
Chân lý ở khắp nơi
Thấy nghe đều hiển lộ
Lòng trong sáng thảnh thơi
Vô chiêu, càng dễ ngộ
Chân lý ở khắp nơi
Tìm chi trong ngôn ngữ
Tâm địa thật thảnh thơi
Chính là Dòng Bất Tử.
Chân lý ở ngay đây
Chỉ hồi đầu liền thấy
Tìm kiếm khắp Đông, Tây
Càng xa vời biết mấy!
Chân như là chân như
Chớ quán không quán có
Tâm rỗng lặng vô tư
Thấy chân như ngay đó!
Chân thật hơn khoa trương 
Khoe khoang điều chẳng có 
Không chuốc lấy tai ương 
Cũng đôi phen khốn khó.
Chân tướng vốn tự nhiên
Vọng tướng từ tâm khởi
Ảo tưởng thấy đảo điên
Mới biến chân thành vọng.
Chẳng bước chẳng dừng sao có tới?
Bởi tạo đường xa chuốc khó khăn
Bến giác ngay đây sao tìm đó?
Không đi không đến mới bình an!  
Chẳng có gì để thành
Cũng không cần thêm bớt
Chỉ thấy pháp vận hành
Không ta, không ảo tưởng  
Chánh kiến vốn bất sinh
Chỉ tuỳ duyên soi sáng
Thấy pháp, Tánh tự minh
Niết-bàn: Tâm tịch tịnh
Chánh niệm liền rõ biết
Không cần qua tưởng tri
Kiến thức đâu cần thiết
Tỉnh giác, thường xả ly
Chánh niệm: Tâm tự nhiệm*
Chánh kiến: Tánh tự chân
Sáng suốt, không thất niệm
Xứng gọi bậc Chân Nhân
Chánh pháp thật tuyệt vời!
Như trăng soi đêm tối
Thấy chân tánh rạng ngời
Ngay đây tâm bất thối!
Chánh tâm ngay đó thấy liền
Tìm chi ảo-thực đảo điên suốt đời!
Vọng-chân tánh vốn không lời
Ngôn từ, ngữ nghĩa rối bời tưởng tri!
Chấp có liền thấy có
Chấp không ắt thấy không
Ma trong lòng không thấy
Quỷ bên ngoài sao thông?
Chết đi cái ngã rộn ràng
Tâm không, muôn việc nhẹ nhàng thảnh thơi,
Lăng xăng uổng phí một đời
Sống tùy thuận pháp tuyệt vời biết bao!
Chỉ biết tướng khái niệm
Sao thấy được bản nguyên
Khoảnh khắc tâm rỗng lặng
Chợt ngộ tánh thâm uyên
Chỉ có pháp vận hành
Tự vượt qua chính nó
Khi "ta" muốn trở thành
Muốn qua càng thêm khó!
Chỉ là mưa vẫn cứ rơi
Chỉ là lá rụng tơi bời trước hiên
Chỉ là chẳng ngộ chẳng thiền
Chỉ là tâm chẳng đảo điên kiếm tìm...
Chỉ một lần thấy pháp,
Còn hơn cả trăm năm
Dụng công theo tư ý
Pháp tánh càng xa xăm!
Chỉ một lời thấy pháp
Hơn ngàn câu ngôn từ
Buông gánh nặng lý trí
Thể nhập tánh chân như
Chỉ một chút lặng yên
Hơn một đời dao động
Thấy pháp vốn tịch nhiên
Tâm sáng trong, thanh tịnh.
Chỉ một thoáng đang là
Cũng tròn đầy tự tánh
Mới biết cõi Ta-bà
Vốn vẫn là tịnh lạc.
Chỉ một thoáng vô vi
Hơn trăm năm tạo tác
Buông toan tính chi li
Thoát khỏi vòng thiện ác
Chỉ thấy hồn nhiên thôi
Bình thường mới là đạo
Quyết chí càng luân hồi
Tìm đâu chân diện mạo?
Chia tay xin tiễn nụ cười
Nước non còn đó tình người còn đây
Trăng sao dẫu cách trùng mây
Bờ kia tĩnh mặc bến này như nhiên.
Chim bay theo gió ngàn phương
Về đâu gió hỡi cố hương xa vời
Bỗng dưng trăng sáng một trời
Mới hay đâu cũng là nơi quê nhà. (Tâm Mãn - Ngọc Quế)
Chim hót ve kêu đều đạo lý 
Sương mai lá rụng thảy thiền-na 
Chịu khổ để thấy khổ
Thấy khổ mới biết tu
Nếu chưa thấy khổ đế
Chẳng khác nào mộng du!
Chớ cầu mong hết sân
Chỉ thấy sân sinh diệt
Sinh diệt chỉ phù vân
Cớ sao còn phân biệt?
Cho dù thật hay ảo,
Thấy rõ mới là chân
Mãi phân chia thật giả
Sao thấy được Pháp Thân!
Chớ hiểu qua ngôn từ
Lặng yên liền cảm nhận
Trọn vẹn cùng thái hư
Trong sát-na nhiệm vận
Chớ nên hỏi làm sao
Phật tâm thường hiển lộ
Dù con chọn lối nào
Biết mình là giác ngộ
Chớ nói phàm nói thánh
Ngay đó thấy bản lai
Chân như là pháp tánh
Không một cũng không hai.
Chớ tìm kiếm mỏi mòn
Đừng nghĩ phàm nghĩ thánh
Pháp vốn sẵn trong con
Hồi đầu là thấy tánh.
Chư pháp vốn đang là
Chẳng có gì của ta
Khổ chỉ vì trói buộc
Mối quan hệ gần xa!
Chưa giác ngộ khổ đế
Cứ tạo nghiệp triền miên
Không thấy ra nhân quả
Đành chuốc lấy não phiền
Chưa rõ biết cơn sân
Do nhân gì sinh diệt
Đè nén trạng thái sân
Sân càng thêm mãnh liệt!
Rõ biết diễn biến sân
Đã sinh hoàn tự diệt
Thấy tác hại lửa sân
Xuất ly mới ưu việt!
Chúc cho năm mới thật bình yên
Tự tại thong dong chẳng muộn phiền
Xuân đến xuân đi tâm tịch tịnh
Pháp sinh pháp diệt tánh thường nhiên
Chúc con xứ xứ thấy đạo mầu
Ngay nơi thực tại khỏi tìm đâu
Bôn ba tu luyện thêm nhọc sức
Trở lại ngay đây chớ vọng cầu.
Chúc mừng người đã về nhà
Thong dong giữa cõi Ta-bà huyễn hư
Trong hư huyễn thấy chân như
Trong vô minh có minh sư soi đường
Chúc Xuân: năm mới thật an khang
Vạn sự hanh thông hưởng phúc nhàn
Vui Đạo đẹp Đời luôn tự tại
Minh Tâm kiến Tánh mãi bình an!
Chúng sinh muôn hình tướng
Nhưng pháp tánh vẫn đồng
Không phân chia nhân ngã
Diệu hữu cùng chân không
Chúng sinh vốn bình đẳng 
Tùy căn cơ thọ sinh 
Có khi người dạ thú 
Có khi thú hữu tình.
Chung trà chia sẻ Đạo
Ngờ đâu Đạo nhiệm mầu
Chỉ nghe liền tỉnh ngộ
Thấy Đạo thật thâm sâu!
Chúc con năm mới được bình an
Vạn sự hanh thông, hưởng phúc nhàn
Thọ mỹ an khang, vui Tết đến
Thanh bình thịnh vượng, đón Xuân sang
Chung trà chia sẻ Đạo
Chỉ thẳng pháp thâm sâu
Thấy ra liền tỉnh ngộ
Buông hết mọi vọng cầu!
Chút ánh sáng đạo mầu
Xua tan bao phiền não
Chỉ một thoáng vọng cầu
Hóa muôn ngàn huyễn ảo!
Chuyện đời khó hoàn hảo
Được mất chẳng thể lường
Chỉ tuỳ duyên thuận pháp
Trải nghiệm mới tỏ tường!
Chuyện gì đến cứ đến
Chuyện gì đi cứ đi
Tùy duyên tâm ứng hiện
Vô ngại, sống xả ly
Chuyện xưa, nay không thiếu 
Thân tăng, tâm chẳng tu 
Sống chỉ lo hưởng thụ 
Chết để tiếng tu mù! 
Cố buông càng thêm buộc
Phiền não có nhân sinh
Nhân diệt phiền não diệt
Thấy sinh diệt mới minh
Có chút đắng chút cay
Cho đời thêm hương vị
Dù thăng trầm, đổi thay
Pháp tánh vẫn như thị
Có đi rồi đến
Chừ đến lại đi
Có đến mà đến
Chừ đi mà đi
Biết chăng chẳng đến
Biết chăng chẳng đi
Là chừ đến đi
Nghìn năm mộng ảo
Như nhiên đến đi. (Nguyễn)
Có giữ mới sợ mất,
Đã vay ắt phải trả,
Muốn tự tại vô lo,
Chỉ cần biết buông xả
Có ngày sinh, ngày tử
Mới thấy đời vô thường
Nhờ vào ra cuộc lữ Tâm,
pháp mới tỏ tường.
Có tên hoặc không tên
Tánh Biết đều vô ngại
Nếu chỉ thấy một bên
Chưa thong dong tự tại
Có thân tứ đại có hưng suy
Thuận pháp hồn nhiên với chữ tuỳ
Thân dẫu bất an, tâm chói sáng
Tánh luôn thanh tịnh, tướng uy nghi
Có thể nào hiểu Pháp
Qua lý trí, vọng tâm?
Chỉ thấy ra vấp váp
Giác ngộ mới uyên thâm.
Có thể thắng ngàn người 
Nhưng lại không tự thắng 
Vẫn bị chúng chê cười 
Vẫn nuốt cay ngậm đắng!
Có thuyền có bến có sang sông
Nên mới phân ly giữa đôi dòng!
Nếu biết ngay đây là cố quận
Giữa đời dâu bể cứ thong dong!
Có trải bao gian khổ
Thấm ý nghĩa cuộc đời
Mới thấy chân hạnh phúc
An nhiên sống tuyệt vời
Coi chừng lụy sở đắc
Tăng thượng mạn phát sinh
Tưởng mình đã giải thoát
Chẳng khác nào vô minh!
Con chim nhỏ trên cành
Đang hót khúc vô thanh
Chim chi mà lạ rứa
Có phải chim hoàng anh?
Con xuống núi, với hành trang giản dị
Thầy tiễn đưa duy chỉ một nụ cười
Con cứ đến cứ đi tình lặng lẽ
Dẫu muôn trùng đâu phải đã xa xôi.
Cứ vào đời với trái tim rộng mở
Lòng chân thành, tỉnh thức giữa tha nhân
Tuy cuộc đời nhiều thăng trầm biến đổi
Tâm sáng ngời vẫn thấy pháp như chân.
Cứ tự mình trải nghiệm
Lặng lẽ chẳng ba hoa
Là ai không cần hỏi
Ta…chính cái ta là!
Cửa tùy lúc đóng mở
Nếu cứ để mở toang
Ắt có ngày bị trộm
Lúc đó đừng kêu oan!
Của Trời trả cho Đất
Bàn tay luôn mở ra
Cho đi nào có mất
Mất vì giữ riêng ta!
Cuộc đời là vị thầy
Dạy biết bao chân lý
Chính nước mắt vơi đầy
Là những lời khai thị
Cuộc đời vốn chân như
Kiến chấp thành mộng ảo
Tâm rỗng lặng, thái hư
Thoát ly mọi điên đảo
Cuồng phong bão tố ngất trời
Khúc vô thanh vẫn ngàn đời vô thanh
Mới hay tự tánh bất sanh
Pháp tùy duyên khởi, tinh anh tỏ tường

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...