Thursday, February 22, 2024

Thơ Thiền Sư Viên Minh D

 
Đã thấy chân bản giác
Sợ chi thoáng mây mù
An nhiên cùng hoa đốm
Tự tại giữa Xuân Thu
Đã thấy thân giả tướng
Thấy tâm vốn huyễn hư
Sao còn hỏi sanh tử
Không thấy tánh chân như?
Đừng gán huyễn gán chân
Pháp chỉ đang như thị
Thấy biết rõ thân tâm
Hỏi tái sanh thêm vọng!
Đã thiền sao lại hành?
Hành tức còn tạo tác!
Tánh Biết tự chiếu soi:  
Là thầy, không ai khác!
Đá tĩnh lặng nằm nghe suối chảy
Đất cần cù ươm ngọn cỏ xanh
Cầu đi liễu đứng rủ mành
Thảo đình ngồi tụng lời kinh sớm chiều.
Đạo bình thường tự nhiên
Tâm vẫn luôn chói sáng
Sao phải dụng công thiền
Luống biết bao ngày tháng!
Dạo bước lên vườn Bửu Long
Thấy Tuyết Chi nở trắng mênh mông đồi
Rừng thiền tỏa ánh rạng ngời
Gió về khẽ nhắc hương trời thượng nguyên. (Ngọc Quế)
Dao động biết dao động
Mây che thấy mây che
Rõ ràng không ảo vọng
Liền hiển bày Tánh Nghe
Đạo: hồn nhiên trong sáng
Ngoài sở đắc, sở tri
Bình thường, tâm rỗng lặng
Ngay đó rõ Đường Đi
Đạo ở khắp mọi nơi,
Không thấy, ôm phiền não
Thấy ra, thật thảnh thơi
Thoát khỏi vòng điên đảo
Dạo thăm vườn cảnh Bửu Long
Tuyết Chi đóa đóa kết bông trắng trời
Cõi thiền đất lạnh sáng ngời
Gió đưa tin báo đến thời Dương Xuân. (MĐTTA)
Đạo vô ngã vô vi
Không, vô tướng, vô tác
Chính khi tâm xả ly
Đạo hồn nhiên chất phác
Đạo xưa nay vẫn vậy
Ngã kiến thấy đến đi
Mở mắt ra liền thấy
Tìm kiếm có ích chi!
Đất tâm cho hoa trái
Nhưng cần đủ nhân duyên
Có tâm ắt pháp chuyển
Chỉ cần giữ bản nguyên
Dẫu có long đong suốt vạn đời
Vui cùng đại chúng khắp muôn nơi
Chúng sinh còn đắm trong biển khổ
Đâu nỡ riêng mình hưởng thảnh thơi!
Đâu cũng có khổ sầu
Chỉ cần lòng trong sáng
Không phiền muộn lo âu
Không tham ưu là Đạo
Dẫu một lần chứng nghiệm
Tánh biết thường sáng trong
Như đêm đang tăm tối
Trăng hiện giữa hư không
Dễ khó cũng còn tùy
Nhiều ít bụi trong mắt
Khi tuệ giác phát huy
Chân như liền hiển hiện
Đêm nghe tiếng suối rì rào
Trăng vàng trải bóng lối vào thiền viên
Bình minh nắng dọi ngoài hiên
Cành phong lan nở nhụy viền sương mai.
Đến chợ vô tâm nên lặng lẽ
Vào rừng trước ý mới lao xao!
Đến chơi tận cõi khói sương
Ngoảnh đầu cách biệt một phương mây trời
Nước non hút mắt xa vời
Sương đầu ngọn cỏ sáng ngời giọt trăng (MĐTTA)
Đích này không thể đến
Muốn đến ắt phải đi
Đi chính là sinh tử
Đến chỉ là sầu bi!
Không đi, không dừng lại,
Như Lai thoát bộc lưu.
Ai còn đi còn đến
Sao khỏi vướng khổ ưu!
Điều gì đến sẽ đến,
Điều gì đi sẽ đi,
Tùy duyên mà ứng xử,
Vô ngại tâm xả ly.
Định nào không nhập xuất
Không sanh-hữu-tác-thành
Mới xứng là chánh định
Không, vô tướng, bất sanh
Định: tự tâm rỗng lặng
Tuệ: tự tánh viên minh
Chánh niệm: tâm dứt vọng
Tỉnh giác: tánh bất sinh
Do lý tưởng cầu toàn
Sợ không được như ý
Nên cứ mải tính toan
Sinh phân vân do dự!
Do tâm chấp lấy tự tâm
Mới thành huyễn hóa, mới lầm ngã, nhân
Chúng sanh, thọ giả...phù vân
Nên chi lộng huyễn thành chân…mới là!
Đóa hoa vàng nở sáng nay
Ôi chao! Thu ngát bên ngoài dậu hương
Gió lay cánh bướm qua vườn
Làm sao biết được tự phương nào về. (Ngọc Quế)
Đọc Kinh Vô Tự khỏi lo âu
Chữ nghĩa, văn hoa chỉ khổ sầu
Nếu biết tùy duyên tâm rỗng lặng
Nào ngờ thuận pháp tánh thâm sâu
Đời có sáng có tối
Người có hợp có tan
Hoạ phúc đều tương đối
Tự tại mới thanh nhàn!
Đời không là ảo mộng
Mà trường học tuyệt vời
Giữa thăng trầm đau khổ
Giác ngộ liền thảnh thơi.
Đôi mắt vốn vô tội 
Ái dục do ý sinh 
Khiến mắt chịu mù tối 
Tâm tịnh mắt hoàn minh. 
Đời người chỉ giấc mộng
Luận bàn sao thấy tâm
Cầu chân liền hóa vọng
Vô cầu chân Phật Tâm
Đời người như chiếc lá
Sống trọn từng sát-na
Tương giao cùng vạn hữu  
Trong pháp giới bao la
Đời người thư​ờ​ng mâu thuẫn 
Muốn phúc, gây họa tai 
Phúc phần đâu chẳng thấy 
Chỉ rước lấy bi ai! 
Đổi thay - vẻ đẹp đất trời
Nếu không thay đổi muôn đời trầm luân
Có Đông mới có sắc Xuân
Tùy duyên thuận pháp, Đạo thuần tự nhiên
Đón Hè sang ta hóa thành hoa nắng
Khi Đông về ta làm hạt mưa rơi
Giữa mùa Xuân ta dệt màn sương trắng
Chợt Thu về ta theo gió rong chơi.
Dù đọc ngàn kinh thư
Không bằng thấy khổ đế
Thấy khổ, Tâm Nhất Như
Thong dong giữa trần thế
Dù kiến giải đã thông
Khi trải nghiệm thực địa
Vẫn tự tại thong dong
Mới ung dung vô ngại
Dù kiếm đạo, cung đạo
Cũng thực tại đang là
Chân như không điên đảo
Ngay đó thấy Phật-đà!
Dù linh đan bảo bối 
Lợi hại cũng khó phân 
Tùy tâm người sử dụng 
Mới biết được giả chân.
Dù một lần cũng đủ
Thấy pháp tánh vốn không
Không cầu, không tạo tác
Vẫn tự tại thong dong.
Dù nói cả ngàn lời
Không bằng tâm rỗng lặng
Nghe âm thanh sâu lắng
Từ pháp tánh muôn đời
Dù nói huyễn nói chân
Chỉ rơi vào khái niệm
Ngay đó thấy pháp thân
Vốn đang là…như thị!
Dù nước mắt tuôn trào
Nhưng thấy ra Chánh Pháp
Hơn tìm sự ngọt ngào
Trong vô minh ái dục
Dù tâm trạo cử
Ý đồ liên miên
Tánh biết vẫn thấy
Sao lại không yên?
Giữ thấy chấp giữ
Thất niệm thấy thất
"Thấy tức là buông"
Chính lời thầy dạy.
Tịnh thấy tâm tịnh
Không tịnh thấy không
Nhưng cố thanh tịnh
Minh càng chẳng thông.
Lời thầy đừng nhớ
Nhớ trở về mình
Thấy rõ tâm – pháp
Ngay đó liền minh.
Dù thân bệnh chẳng an
Vẫn không lìa thực tánh
Nhìn thấy pháp thế gian
Tâm an nhiên không động
Dù tốt, xấu, đúng, sai
Diệt sinh đều rõ biết
Mới hay tánh bản lai
Vốn là Tâm Chói Sáng
Dù tu trăm ngàn cách
Không bằng tự biết mình
Mỗi phút giây trong sáng
Mới thật là chơn minh
Đừng cố làm chủ bệnh,
Chỉ thấy pháp đang là
Càng cố làm chủ bệnh
Càng phát triển cái “ta”
Đừng đợi đến từ trần
Mới cầu xin hộ niệm
Giờ đây niệm tinh cần
Chờ chi lúc tẩn liệm?
Đừng mong tâm an tịnh
Chỉ thấy tánh bản nguyên
Tìm cầu chi tướng định
Quên tự tánh thâm uyên!
Đừng tìm Vi Diệu Pháp
Pháp chẳng ngoài thân tâm
Ngay đây soi sáng lại
Liền thấy Pháp uyên thâm
Được thân người là quý
Làm người, Đạo mới thông
Nếu chưa thật giác ngộ
Sao muốn làm hư không?
Đường thế dẫu mịt mù
Tâm vốn vầng trăng sáng
Soi chiếu tận thiên thu
Đâu không là giác ngạn?
Duyên do pháp vận hành
Nghiệp do ý khởi sanh
Biết tùy duyên thuận pháp
Không việc gì không thành
Duyên sanh pháp như thị
Mắt bụi khó nhìn ra
Khi trí tuệ chiếu sáng
Mới thấy pháp đang là
Duyên sinh đâu phải huyễn
Căn trần tánh vẫn như
Chỉ cái "Ta" vọng tưởng
Mới mộng ảo, huyễn hư!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...