"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên"
Thấy pháp đến đi chẳng muộn phiền
Tự tại an nhiên như thế đấy
Sáng trong, rỗng lặng, đạo hồn nhiên
Oan gia nhiều đời kiếp
Nghiệp vay trả trả vay
Biết bao giờ chấm dứt
Thế gian khổ lắm thay!
Ơn thầy là nhỏ
Ơn Pháp khôn lường
Biết sống thuận Pháp
Vạn sự tỏ tường!
"Ông mặt trời" muôn thuở
Tưởng ở tận đâu xa
Chợt thấy ông "thức giấc"
Mới biết ông trong nhà!
Phải chăng do lý trí
Không ngay đó thấy ra
Còn bày trò tiểu xảo
Lộ chân tướng cái ta!
Pháp cứ đến cứ đi
Tánh an nhiên vô ngại
Tướng vô ngã vô vi
Tâm rỗng rang tĩnh tại
Pháp đến đi vô ngã
Sao muốn thành của ta
Khổ lạc đều hư ảo
Tìm kiếm chỉ tâm ma
Pháp đến đi vô thường
Từng sát-na đổi mới
Ai thấy pháp tỏ tường
Không dừng, không bước tới.
Pháp dù do duyên khởi
Hay tự tánh bất sanh
Đều thấy pháp như thị
Lìa khái niệm huyễn, chân.
Pháp gì đến thấy đến
Pháp gì đi thấy đi
Không sở tri, sở đắc
Mới thực là chánh tri
Pháp giới vốn hoàn hảo
Thấy tánh, tâm bất sanh
Không tạo tác điên đảo
Phật đạo tự viên thành
Pháp ngay đây hoàn hảo
Tự tánh vốn chân không
Sao phải còn Độ, Chướng
Cố hiểu mãi không thông?
Pháp ở khắp mọi nơi
Thấy ra nhờ khai thị
Sống tự tại thảnh thơi
An nhiên trong Pháp vị
Pháp pháp tự hoàn hảo
Chấp pháp liền ngăn che
Tánh giác thường tịch chiếu
Vô ngại cảnh thấy, nghe...
Pháp pháp vốn như chân
Chỉ cái "Ta" ảo vọng
Không giác được Pháp Thân
Nên thấy toàn huyễn mộng
Tánh giác tự hành thâm
Không phải "ta" lập nguyện
Hết vọng thấy chân tâm
Chẳng do ai khổ luyện
Pháp Phật khai thị vốn Như Nhiên
Trở lại ngay đây pháp hiện tiền
Thoát khỏi thời gian, điên đảo tưởng
Tâm không Bậc trí tự chứng liền
Pháp sẵn nơi mỗi người
Chẳng cần tìm đâu khác
Pháp đến, chỉ mỉm cười
Pháp đi, không tạo tác
Pháp tánh thật bình thường
Chẳng không cũng chẳng có
Thấy có, cần tỏ tường
Thấy không, đừng trì trệ!
Pháp tánh vốn bất nhị
Sao quán có quán không?
Chỉ thấy pháp như thị
Thôi tưởng tượng lông bông!
Pháp tánh vốn như thị
Tướng dụng có đúng sai
Tâm bình thấy bất nhị
Khởi niệm liền phân hai
Pháp tánh vốn không sinh
Nhưng năng sinh vạn pháp
Thấy tánh tướng phân minh
Không Ta, không Tự Ngã!
Pháp tánh vốn tự tồn
Không do ai tạo tác
Biến hiện khắp càn khôn
Vẫn hồn nhiên chất phác
Pháp tròn đủ ngay đây
Chỉ cần lắng nghe lại
Tánh biết chính là thầy
Ung dung quán tự tại.
Pháp vẫn thường hộ trì
Người biết tùy thuận pháp
Chẳng thân kiến hoài nghi
Sống nhập dòng chánh đạo
Pháp vẫn thường tịch tịnh
Tâm vốn tự an nhiên
Đông qua Xuân lại đến
Tự tại khỏi cầu thiền
Pháp vị thật vi diệu
Tiềm ẩn trong mỗi người
Chỉ cần được khai mở
Ngay đó thấy nụ cười!
Pháp vốn “như” không thương, không ghét
Chỉ tại lòng có ghét có thương
Thấy ra mọi sự bình thường
Khổ đau, hạnh phúc...tỏ tường “chân như”!
Pháp vốn tịch tịnh
Tâm vốn bất sinh
Tâm pháp phân minh
Vô sinh pháp nhãn.
Pháp vốn tự hoàn hảo
Đâu cần phải dụng công
Chỉ thấy pháp như thị
Tâm - cảnh liền viên thông
Pháp vốn tự hoàn hảo
Trong chính sự bất toàn
Khi thấy pháp như thị
Thoát khỏi mọi cực đoan
Phật chẳng thương ai, chẳng ghét ai
Phật cùng chúng sanh vốn chẳng hai
Chúng sanh luyến ái tâm nhân ngã
Chư Phật từ bi tánh bản lai.
Phật khai thị rồi đi
Tăng cũng không ở lại
Pháp mãi mãi từ bi
Giúp chúng sinh vô ngại.
Phật khai thị thực tại
Chớ tìm kiếm đâu xa
Thường tự soi sáng lại
Liễu ngộ pháp Phật-đà
Phật không lấy khổ đi
Ngài chỉ khổ cho thấy
Thấy khổ mới xả ly
Vô minh cùng tham ái
Phật là Tâm sáng suốt
Pháp định tĩnh, an nhiên
Tăng trong lành, chánh trực
Thấy Tam Bảo hiện tiền
Phật luôn ngự trong lòng
Đêm ngày thường soi sáng
Thờ Tánh Phật bên trong
Hơn trăm ngàn hình tượng
Phật ngoài có hay không
Sao bằng Phật trong lòng
Phật trong không thấy được
Phật ngoài chớ ngóng trông
Phật ở trong lòng
Đâu cần tìm đến
Ngộ ra liền thông
Hồi đầu thấy bến
Phật Pháp thật mênh mông
Chỉ cần không ảo vọng
Khi nhân duyên hội đủ
Thấy pháp tâm liền thông
Phật thật ngự trong lòng
Đêm ngày thường soi sáng
Thờ Tâm Phật bên trong
Hơn trăm ngàn hình tượng.
Phật trong tâm chúng sinh
Ngoài tâm không có Phật
Thấy Tâm Phật mới minh
Giả tướng đều không thật!
“Phiền não tức Bồ-đề”
Không thấy gọi bến mê
Thấy ra là bờ giác
Thoát khỏi mộng hoàng kê
No comments:
Post a Comment