Qua Đông Xuân cứ tới
Lạc, khổ đều biết liền
Không nhân sao quả khởi
Dứt nghiệp báo triền miên!
Quá khứ còn hay mất
Tương lai có hay không
Cứ ngay nơi thực tại
Trọn vẹn, tâm-pháp thông
Quá khứ đẹp đã qua
Không mong tìm lại được,
Chỉ có pháp đang là
Cần tỏ tường chân thực
Quên đi, nhớ mãi làm chi
Chân như trước mặt, nhớ gì lời kinh
Sao không nhớ lại chính mình,
Nhớ kinh, nhưng vẫn vô minh ích gì?
Ra đi khắp bốn phương trời
Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa
Ta về gặp lại tình ta
Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân
Rắn bên ngoài đáng sợ
Không bằng "rắn” trong lòng
Ai khéo chăn giữ "rắn"
Mới tự tại thong dong.
Sắc dục từ tưởng sinh
Không phải do ngoại tướng
Khi thấy biết phân minh
Sẽ không còn dục tưởng
Sân diệt nhờ tuệ tri
Sân tăng do bản ngã
Lấy ngã diệt sân si
Sân si càng tăng trưởng!
“Sẵn sàng chết làm ma
Chấp nhận cái ta là”
Vẫn trò đùa bản ngã
Lang thang cõi…Ta-bà!
Sân theo duyên sinh khởi
Nhưng nhân chính do "Ta"
Quay lại nhìn thái độ
Đừng nhìn cảnh duyên xa
Sân vì không như ý
Muốn như ý càng sân
Đó chính là đạo lý
Bản ngã chỉ phù vân!
Sáng ngời rạng rỡ ánh Xuân sang
Tết đến trăm hoa nở rộn ràng
Rỗng lặng hồn nhiên vui tịch tịnh
Trong lành sáng suốt hưởng bình an
Sau cơn mộng ảo đêm dài
Chuyển mình tỉnh giấc, sao Mai sáng ngời
Bình minh tỏa rạng chân trời
Trong vô ngôn đọng ngàn lời chân ngôn
Sen nào quản bùn nhơ
Trong bùn hoa vẫn nở
Thấy đời thật nên thơ
Khi tâm hồn rộng mở
Si mê lấy khổ làm vui
Chừng khi tỉnh mộng ngậm ngùi ăn năn
Thấy ra chợt mở thiện căn
Phát lòng bi mẫn, băn khoăn ích gì?
Sinh làm người là quý
Thấy pháp còn quý hơn
Ngộ ra nhờ sinh tử
Xin cúi đầu tạ ơn!
Sinh ra giữa cuộc đời
Biết trọn vẹn tỉnh thức
Từng giây phút tuyệt vời
Thấy ra chân diệu nghĩa
Sinh tâm diệt bản ngã
Bản ngã càng chất chồng
Thấy thôi, đâu cần diệt
Vì bản ngã vốn không
Sinh tử, Niết-bàn hề, ta thảnh thơi
Khổ vui, thành bại hề, pháp tuyệt vời
Lo nghĩ, ưu phiền hề, chi cho khổ
Thong dong, tự tại hề, cứ rong chơi!
Sinh tử vốn tự nhiên,
Sống chân như thuận pháp
Khởi niệm chỉ đảo điên
Thánh nhân không bám trụ.
Sinh tử vốn tự nhiên,
Vận hành theo nguyên lý
Khởi niệm chỉ đảo điên
Thánh nhân không tự ý!
Soi mình trong gương tuệ
Thấy diện mục bản lai
Pháp tướng tuy đa hệ
Pháp tánh vẫn không hai
Sơn đào trước sân nở rộ
Cành hoa trắng quá bất ngờ
Gió rừng còn nghe giá lạnh
Ô hay xuân đến bao giờ.
Sống bình thường giản dị
Luôn soi sáng chính mình
Thấy nghe…pháp như thị
Tánh biết vốn quang minh
Sống chết tùy thái độ
Nhận thức và hành vi
Không trí tuệ, đạo đức
Tin số mệnh ích gì!
Sống chết vốn lẽ thường,
Giúp người trí giác ngộ
Thấy sinh diệt tỏ tường
Tinh tấn, biết phòng hộ
Sống chết vốn lẽ thường,
Như ăn rồi phải đói
Thấy sinh diệt tỏ tường
Còn đâu tâm sợ hãi?
Sống ham mê quyền lực
Chết làm A-tu-la
Tiếp tục giương quyền thế
Sai sử người tâm ma!
Sống không lo tự giác
Chết muốn được vãng sinh
Ôi luân hồi sinh tử
Biết bao giờ mới minh!
Sống thuận pháp tùy duyên
Đúng sai thường tỉnh giác
Chứng ngộ tánh bản nguyên
Vượt ngoài vòng thiện ác!
Sống thuận pháp tùy duyên
Nên thầy chẳng phải thiền
Tâm thường tự soi sáng
Thấy vạn pháp hồn nhiên
Sống ung dung tự tại
Không, vô tướng, vô cầu
An nhiên nhìn thế sự
Thấy pháp thật nhiệm mầu
Sự lý cần trải nghiệm
Tánh giác: trí vô sư
Không đốn cũng không tiệm
Ngay đó thấy chân như
Sự sống là con đường
Cuộc đời: trường học lớn
Tâm thấy biết tỏ tường
Liền liễu tri vô ngại
No comments:
Post a Comment