Về thăm chùa làng quê
Vẫn mái ngói rêu phong, vẫn con đường có hàng cau thẳng tắp, vẫn người xưa gầy guộc với thời gian. Về thăm Thầy vẫn nụ cười "Híp mắt" vẫn những câu chuyện dí dỏm rất "Đời thường" con cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Có lẽ, cái hồn quê trong thầy luôn tồn tại trong chính cuộc sống của thầy đã làm cho bao người cảm mến. Chiều nay, một buổi chiều lành lạnh, mưa lất phất bay nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng.
Ôi! Sóng bạc đầu ru hoài trên bãi cát
Con thuyền kia lặng lẽ lướt khơi xa
Ta trông theo trong nắng đổ nhạt nhòa
Như ta vẫn bao lần trôi bất chợt...
Giao thừa bên tách trà thơm
Câu thơ khoảnh khắc còn ươm hương nồng
Ta ngồi đếm giữa trời không
Hồn nghe Xuân gọi mênh mông cõi lòng
Vẫn mái ngói rêu phong, vẫn con đường có hàng cau thẳng tắp, vẫn người xưa gầy guộc với thời gian. Về thăm Thầy vẫn nụ cười "Híp mắt" vẫn những câu chuyện dí dỏm rất "Đời thường" con cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Có lẽ, cái hồn quê trong thầy luôn tồn tại trong chính cuộc sống của thầy đã làm cho bao người cảm mến. Chiều nay, một buổi chiều lành lạnh, mưa lất phất bay nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng.
Ôi! Sóng bạc đầu ru hoài trên bãi cát
Con thuyền kia lặng lẽ lướt khơi xa
Ta trông theo trong nắng đổ nhạt nhòa
Như ta vẫn bao lần trôi bất chợt...
Giao thừa bên tách trà thơm
Câu thơ khoảnh khắc còn ươm hương nồng
Ta ngồi đếm giữa trời không
Hồn nghe Xuân gọi mênh mông cõi lòng
VIẾT TÊN EM
Tôi viết tên em trên lời thơ cầu nguyện
Lời thơ buồn nhưng đấy cả tình tôi
Đến với cuộc đời em đã bị bỏ rơi
Thân lạc lối giữa Trắng – Đen cuộc sống
Tôi viết tên em trong sóng lòng dao động
Vì trong em tôi hiểu được lòng mình
Đang thét gào tìm một ánh bình minh
Xua bóng tối của dòng đời bội bạc
Tôi viết tên em để dệt nên câu hát
Lời yêu thương nồng cháy động chân trời
Hãy vươn mình đứng dậy nhé em ơi!
Dù bão tố vẫn còn đang vay bủa
Em hãy mặc tình thế gian nguyền rủa
Và hãy đi bằng ý chí riêng mình
Hãy mỉm cười bằng ánh mắt vô thinh
Và cảm tạ bằng vị tha vô ngã
Tôi viết tên em giữa cuộc đời vội vả
Vì Tôi – Em cùng một góc cuộc đời
Hãy nhớ rằng đấy chỉ là trò chơi
Ta hãy nhớ mang yêu thương tìm đến
Gặp nhau đây giữa chân trời hò hẹn
Chia yêu thương san sẻ nỗi đau đời
Em sẽ là người nghệ sĩ rong chơi
Đừng mặc cả với nhục vinh thế sự
Tôi viết tên em không bằng ngôn ngữ
Viết lòng tôi để đồng cảm ân tình
Ta sẽ về mang lại ánh bình minh
Soi vệt sáng giữa nghìn trùng tăm tối
Chúng ta đi và không còn lạc lối
Cũng không còn vết sầu hận đau thương
Cùng hát lên lời điệp khúc chân thường
Mang hạnh phúc về giữa đời vô tận
Tôi viết tên em lên lời thơ cầu nguyện
Vì trong thơ tôi vẹn nốt tâm tình
Em sẽ là ánh sáng buổi bình minh
Và vĩnh cữu của niềm tin tuyệt đối
Dù ta đi giữa muôn ngàn gian dối
Vẫn giữ lòng thanh bạch thuở ban sơ
Tôi viết tên em bằng những vần thơ
Lời cầu nguyện từ lòng tôi bất diệt.
Sài gòn ngày 30 tháng 7 năm 2013
Cám ơn người đã viết tên em
Những mảnh đời dang tay bất hạnh
Trên con phố, con đường rất lạnh
Bởi vì đâu em mang những nỗi đau?
Cám ơn người viết đến tên em
Trong trang thơ thơm êm mùi giấy
Có những tâm hồn yêu thương đâu đấy
Chia cho em bớt gánh đớn đau
Cám ơn người cho cuộc gặp mau
Vẫn cùng nhau viết lên trang giấy
Cho nhân gian biết thêm ngày ấy
Những hồn thơ vá víu yêu thương
Viết nữa đi anh gom hết chân thành
Cho mảnh đời riêng không nơi tránh
Bão giông trời bên dòng đời không lạnh
Bởi xunh quanh ĐÊM ẤM sưởi lành
Cám ơn đời ,ơn người nhiều lắm
Những trái tim đăm đắm sẻ chia
Để một ngày về thế giới bên kia
Em vẫn cám ơn đời, ơn người nhiều lắm.
(tri ân những tấm lòng thiện nguyện, mong có nhiều nữa những tấm lòng- xin cảm tác bài này với hồn thơ LVCN)
Khi đặt bút viết những dòng này, lời đầu tiên tôi muốn gửi đến tất cả các bạn đã đồng hành cùng tôi trên những chặn đường của Sài Gòn thông qua Đêm Ấm lần thứ II, tôi cũng xin cảm ơn tất cả các bạn đã chia sẻ cùng chúng tôi những tâm tư tình cảm mà các bạn dành cho chương trình mặc dù các bạn không thể tham gia vì nhiều yếu tố...Đặc biệt là cảm ơn cảm xúc của Bích Hợp thông qua đoạn thơ mà bạn đã dành cho chúng tôi.
Có lẽ, cuộc sống sẽ không đơn điệu một chút nào khi mà chúng ta cởi mở tâm hồn của mình để nhìn về phía ánh mặt trời tinh khôi buổi sớm. Bởi lẽ, nếu ta quây lưng với nó, ta sẽ thấy một dấu vết mà đôi khi ta không hề muốn, không hề tưởng tượng. Nhưng tôi đã nhìn lại phía sau lưng một chút, tôi tưởng tượng lại một chút, và ghi lại những cảm xúc của tôi bằng cái nhìn về phía sau lưng. Nhiều lúc tôi muốn bỏ mặt phía sau bởi những điều không như ý, và mặc tình nó rong chơi trong hồn tôi như để tìm một cõi tự do. Nhưng chính trái tim của tôi lại không cho tôi làm thế, nó níu kéo tôi đi theo từng cảm xúc đã qua, lôi tôi theo từng cung bậc đang rung lên một cách mãnh liệt để rồi đẩy tôi về một thế giới của cõi thơ.
Tôi luôn tự nhủ rằng: "Ta chỉ là kẻ lang thang đi tìm mộng trong chốn phù trầm chỉ để mong một ngày lặng lẽ dưới Chân Nguyên". Cái cảm giác ấy như xoa dịu đi bao vết thương đã hằn trong cuộc sống một đời người, chắc chắn là tôi đã ích kỷ với chính bản thân tôi khi nghĩ ra những lý lẽ ngông cuồng ấy, nhưng rồi tôi lại cũng làm những điều mà tôi đã nghĩ. Hạnh phúc không chỉ đơn giản là phải đầy đủ tiện nghi vật chất trong cuộc sống mà phải là tất cả những tinh thần vốn sẵn có trong ta. Trái tim của tôi, của bạn đã đôi lần chai sạn đi bởi nhiều yếu tố cuộc sống mang lại, và bạn biết không; Nếu để cho trái tim ta chai sạn đi một lần nữa, bạn và tôi vĩnh viễn sẽ không còn cơ hội để khơi dậy cái mãnh liệt mà vươn tới những khát vọng, những ước mơ, những hoài bão mà đã một đời cưu mang và nặng nợ vì nó. Sống trong cuộc đời ta phải trải qua những thăng trầm, biếng thiên của cuộc sống thì chúng ta mới thẩm thấu hết được cái chân thường mà ta muốn tìm kiếm. Sống không phải là những chuổi ngày rượt đuổi thời gian, sống cũng không phải là tìm kiếm cho riêng mình một cái gì đó để thỏa mãn...mà "sống là cho đi đâu chỉ nhận riêng mình". Bức thông điệp ấy gắn vào đời tôi khi tôi đi qua những chặn đường cuộc sống, nó làm cho tâm hồn tôi sống lại qua những cảm giác khổ đau – vinh nhục, từng cảm giác mà tôi nghĩ nó không tồn tại trong tôi, và rồi nó đến và đi một cách tự nhiên như thế. Chính thông điệp ấy đã giúp tôi sống lại với những chuổi ngày hạnh phúc mà tôi đã vô tình bỏ rơi nó bên lề cuộc sống.
Khi tôi đặt tâm hồn tôi qua bài thơ "Viết Tên Em" cũng là lúc sóng lòng đang bấn loạn. Vì điều gì ư? tôi cũng không hề biết khi mà trong đầu tôi những hình ảnh bên ngoài cứ ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ, nó như một cuộn phim quây chậm qua từng hơi thở trong tôi và làm cho tâm hồn tôi bấn loạn đến tột độ. Viết Tên Em như viết cho chính cuộc đời tôi và cũng như viết cho tất cả... Bài thơ ấy tôi muốn trao gửi cái thông điệp mà đã cho tôi đi giữa dòng người bề bộn trong cõi trần gian đã bao lần tôi muốn bỏ. Tôi cũng muốn trao gửi tất cả ân tình của tôi đi giữa sự giao thoa của đất trời đang ngày đêm rúng động. Gửi cả hồn tôi trong vạn nẽo ân tình như một lời cầu nguyện chân chính của mình trong cõi trần gian.
No comments:
Post a Comment