XƯA & NAY
Một ngày mai xa vời vợi, một tương lai sao lại
quá mơ hồ. Ta những tưởng gót phong sương in đậm trên dòng đời để rồi...Để rồi
thời gian ơi! Vội vả, qua mau mà chi cho nuối tiếc lòng người? Nào có mấy ai
trên thế gian này hiểu được đâu? Bao ưu tư, bao phiền muộn vây lấy tâm tư của kẻ
tan bồng.
Thời gian đã cho ta bao thăng trầm ngút ngàn thương nhớ, nuối tiếc, trơ vơ, lạc loài giữa mênh mông nghìn trùng trong trời đất. Đã bao lần nằm ngủ giữa hư vô bất tận, ta cũng đã nếm đủ cái giá lạnh của màng sương giăng, cũng như ta đã đi trong cõi đời này và nếm đủ những vị: Cay - Đắng - Mặn - Nồng hòa lẫn sự Vinh - Nhục mà cuộc đời đã ban tặng cho ta. Một ước mơ, một hoài bão, một sự chọn lựa cuối cùng rồi cũng chỉ là Gió qua rèm xem trăng đáy nước. Nhưng oái ăm thay nó lại là một sự thật mà tất cả những ai rơi vào đó cũng phải chấp nhận.
Vòng xoáy nhân sinh lắm nhiều ưu phiền, lẫn quẩn quanh đây bao nhiêu điều muốn nói, ý tưởng hiện khởi rồi vụt tắt như ánh sao băng thoát ẩn thoát hiện làm cho bao con người cứ mãi chắp tay cầu nguyện nhưng có mấy ai được như ý đợi mong. Có lẽ ở nơi đây, nơi phố xá thênh thang này chứa đựng một điều bí ấn, nhưng lại là sự bí ẩn rỗng không.
Nhắm mắt lại thấy sông hồ sâu thẳm, sầu vọng đông tóc trắng chẳng thay màu. Cái thói đời trăm mối ngổn ngang ấy khiến cho con người mòn mõi chờ đợi - hoài mong như tượng đá vọng phu trơ mình trên sơn đỉnh. Khát vọng rồi cũng phiêu bồng theo gió nước mây trời, còn lại quanh đây chỉ là sự không gian vời vợi, gặm nhấm những ưu tư cho cuộc định mệnh vô cùng. Vốn dĩ con người ta sinh ra trên cõi đời này là do định nghiệp, mà đã là định nghiệp thì không thể chối từ ở bất cứ góc độ nào được cả. Thời gian như một dòng sông vô cùng tận, Tâm thức thì lại ngút ngàn như dãy hư không bao la. Ta đi tìm gì đây như một chút mơ hồ trong hang động huyền ảo của hàng triệu thế kỷ bị lãng quên. Chính bản thân ta cũng mơ hồ từ vô thỉ kiếp. Tạo nghiệp nhân sinh để trả nợ cuộc hồng trần. Còn gì để lại cho nhau rồi mang đi về với cội nguồn hư vô vắng bặt tiếng dương trần ảo mộng. Nằm xuống rồi gối đầu lên giữa muôn ngàn tiếng rên rỉ của nhân gian. Âm thanh ấy vang vọng nghìn trùng như níu kéo cái khoảng thời xa xưa vọng lại để đắm mình trong nghiệp thức đi hoang.
Ôi!
Mênh mông như biển cả - lặng lẽ tợ mây trời - gặm nhấm một cuộc đời - Mơ hồ ôi vạn kỷ.
Phải chăng?
Một kiếp sống như phù hoa bọt nước
Ngàn năm sau ẩn giữa những nghiệp trần
Quên nguồn cội hồn nhiên cười mủm mỉm
Giữa hồng trần lạc bước mộng hư không.
Trần gian ôi! Nặng lòng chi cho kẻ chinh nhân sau thời phiến loạn, gót chân trần mục rữa, thối nát dẫm lên mảnh đất hồn nhiên.
Rồi một sáng bổng bừng trên ánh mắt
Nét ngọc ngà ẩn hiện giữa Xưa - Nay.
Ai cũng hỏi ngày mai là tận thế
Ta mỉm cười ngặt nghẽo giữa hư vô
Ừ có thể... cũng chỉ là thế đấy
Nên chẳng lo và chẳng nghĩ điều gì
Nếu quả thật ngày mai là tận thế
Sao hôm nay không sống trọn vẹn mình?
Mà lại phải đảo điên vì số phận
Cho đau thương thân phận kiếp con người
Nếu quả thật ngày mai là tận thế
Thì hôm nay ta hãy cứ yêu mình
Yêu cháy nồng cho thỏa dạ nguyên trinh
Yêu cho hết - cho tận cùng ý nghĩa.
Ta tự hỏi và tự mình thấm thía
Cái ngông ngênh - cái khờ khạo vô hình
Ta phải yêu cho trót chữ ân tình
Kẻo không kịp giữa cái vòng lẫn quẫn
Nếu ngày mai có vô tình ngớ ngẫn
Cũng còn đây cái tạc dạ chung tình.
Anh viết cho em bài thơ ngày tận thế
Ngày điên cuồng của thế hệ đảo điên
Bởi người ta luôn sống với muộn phiền
Nên anh viết cho em lời nhắn nhủ
Anh biết đêm nay có muôn người chẳng ngủ
Có muôn người đang thức trắng lo toan
Nên giữa cuộc đời đừng bắt nhịp quan san
Để hối tiếc những tháng ngày khờ dại
Anh biết đêm nay có muôn người tê tái
Có muôn người thầm lặng sống ưu tư
Có niềm riêng chẳng viết bằng ngôn từ
Mà chỉ có một tâm hồn lặng lẽ
Anh viết cho em lời tâm hồn nhỏ nhẹ
Viết cho đời trong khoảnh khắc này đây
Ta hãy yêu và sống trọn một ngày
Mỗi một ngày ta sống cho trọn vẹn
Đừng để cuồng điên cứ dần thai nghén
Đừng để đời chết ngạt giữa đau thương.
Sài thành 20 tháng 12 năm 2012
Từ đó ta vươn màu nắng nhạt
Không gian nào níu được nỗi niềm riêng
Khoảng cách thời gian sao vơi hết muộn phiền
Để lá úa rụng rơi đầy sân trước
Ta vẫn hiêng ngang giữa dòng đời xuôi ngược
Vẫn đi về lặn lội giữa bình nguyên
Trăng vỡ tan ta dẹp hết ưu phiền
Mây níu gió bởn đùa trong cuộc mộng
Dòng sông thơ cứ mõi mòn trông ngóng
Con thuyền xưa mục nát giữa muôn trùng
Ta chết lặng giữa hai miền Chơn - Vọng
Bừng Chân Như vứt sạch hết đảo điên
Rất đơn giản ta chỉ là gió bụi
Bay khắp nơi và ngạo ngược dòng đời
Để thấy hết những muộn phiền thế sự
Để rong rêu che lấp đoạn đường đời
Ta tìm hết trong những cơn sầu mộng
Đếm tàn đông trên vách cửa thời gian
Đếm cho hết để say hồn thỏa thích
Đếm điên cuồng cho mục nát cô liêu
Đếm thỏa thích cái phong trần rã rượi
Đếm cung hờn tát sạch những ưu tư
Ta cười ngạo vì cung đàn vụng dại
Ru nhân tình mờ nhạt giữa vu vơ
Để ta chết giữa đêm nay cát bụi
Rồi hóa sanh trong cảnh giới yên bình.
Vắt cẳng lên đôi vai gầy nặng trĩu
Không gian chừng lặng lẽ ở đâu đâu
Nát đêm khuya ta vắt sạch gánh sầu
Đổ xuống đất cho hồn thơ cháy bỏng
Ngày thứ bảy buồn tênh, cung đàn xưa lạc lối đi về. Ta ngồi đếm thời gian trên khung trời ảo, một thoáng đi qua lạnh lạnh trong tâm hồn. Chén trà nóng vẫn còn bốc khói, suy nghĩ gì cho ngày mới được thảnh thơi?
Ừ thì mùa thu đã đi qua.
Để lại vết sầu trên con đường lá đổ
Ta đi - về hai lượt bổng xôn xao
Ừ - thì mùa thu đã đi qua
Và - Mùa đông đọng lại
cái hanh hao nắng vàng thuở nọ
Đã qua rồi - dấu vết có còn đâu.
Thương cho chiếc lá vàng bất chợt
Rơi cuối sân mà không biết tự bao giờ.
Nhạn đã bay qua - Bóng nào để lại
Người chợt đến rồi - Người lại ra đi
Ta giờ cũng vậy - đến để rồi đi
Đi và đi mãi như vô đinh, cái vô định trong ta như một dấu hài gõ nhịp cùng thời gian - cái thời gian định mệnh ấy đã làm cho con người cuống cuồng - quằn quại rồi chết giữa cái thời gian vô hình ấy.
Có bao giờ ta thấy
Mảnh thời gian vỡ tan
Trên vách đời tạm bợ
Ngày qua ngày mênh mang
Ấy thế, ta lại đi. "Đi" khái niệm ấy sao khiến con người ta lẫn quẩn hoài mà ko dứt được.
Nếu Bình Minh có hiểu nổi chân trời
Thì Biển cả có bao giờ rên rỉ
Và cũng thế đời ta nào hiểu được
Cảnh nhân tình đang vật lộn thời gian
Nếu ta hiểu cái lòng sâu chật chội
Thì tâm hồn đâu đến nỗi đi hoang
Lang thang trong kiếp phù hư
Có - không - được - mất tựa như nắng chiều
Ta về nằm giữa liêu xiêu
Câu thơ cắn nát quạnh hiêu kiếp người
Ô hay - Trăng lặng bên đời
Hoàng hôn nắng tắt trò chơi hồng trần
Thứ 7 thời gian lặng lẽ trôi
Chung trà ấm áp chỉ mình tôi
Không gian lắng đọng qua nhịp thở
Gửi chút tình ta trong trắng thôi
Chúc cho tất cả luôn hạnh phúc
Chúc cả nhân gian trọn cuộc đời
Thương lắm dòng thơ.
Em vỗ về cơn mưa chiều tím nhạt
Dòng thơ xưa đầy lặng lẽ cồn cào
Dòng thơ buồn cuốn ngọn gió lao xao
Cuốn theo cả hồn ai trong vội vã
Thương lắm những dòng thơ.
Cớ sao mà bao tháng ngày cũng đã
Cũng làm trò đùa nghịch giữa hoang vu
Cũng mang theo những ấn phẩm xa mù
Rồi bất chợt hồn nhiên rơi rất nhẹ
Thương lắm những dòng thơ.
Của ngày xưa một thời thương và nhớ
Cả hôm nay cũng thổn thức bàng hoàng
Để Thu về vươn cái nhớ miên man
Rồi chết giữa cái ngọt ngào rất lạ.
Đêm - Không ngủ, những ngổn ngang suy nghĩ vô cùng, dài ra vô tận. Ngọn đèn hiu hắt phát ra từ chiếc máy tính không đủ xua tan đi màn đêm cô tịch. Nhắm mắt rồi mà vẫn cứ miên man.
Đêm - Trở về lặng lẽ với mọi ngóc ngách của tâm hồn đang xáo trộn, mọi hình vẽ của thời gian bôi xóa vết hằn trên khóe mắt.
Đêm - lại không ngủ, không ngủ vì thời gian, vì những ngớ ngẫn đời người. Lại một đêm không ngủ được, lại một đống những ưu phiền âất chợt.
Đêm - trở mình lặng lẽ, giọt sương khuya cũng lạnh lẽo vô cùng.
Đêm - nghe tiếng pháp màu để cho những ưu phiền rớt lại giữa nhân gian.
Đêm - Cầu nguyện cho tất cả nhân sinh luôn tỉnh thức.
Đêm - Nguyện cầu thế giới mãi bình an
Nắng sớm lung linh một góc trời
Ta ngồi lặng lẽ nhặt trò chơi
Trò chơi thế sự nhiều đau đớn
Một góc trò chơi giết cuộc đời
Ai đem đau khổ rắc nhân gian
Ai phủi dùm ta gánh phủ phàn
Có ai giúp được người đau khổ
Giúp được cho lòng hết thở than
Nắng lại phơi lên hồn máu đỏ
Phơi cả hồn tôi chút muộn màng
Từ nghìn xưa, cho đến hôm nay có rất nhiều, và rất nhiều sự cảm niệm về Mẹ, chỉ có một ý niệm vậy thôi chúng ta cảm nhận từ Mẹ như bất tận. Sao lại không bất tận? Tình Mẹ đối với con đâu có ý nghĩa về không gian và thời gian, chỉ có ý niệm hơi thở, bầu sữa Mẹ dứt nhưng tình thương của Mẹ không bao giờ chấm dứt. Những người con khi khôn lớn, dù Mẹ không còn nữa nhưng hình ảnh Mẹ đã in sâu vào tâm khảm, theo con từng bước chân nhịp thở, từng những giây phút đớn đau nhất để vực con đứng dậy, theo những đêm đông lạnh buốt để sưởi ấm cho con, để vổ về cho con có sức mạnh sống đời.
Cũng từ ý niệm về Mẹ chúng ta thấy cuộc đời này dài ra vô tận, cuộc đời không thể đọan diệt, vì chúng ta còn hơi thở, hơi thở ấy chính là Mẹ, vậy Mẹ mới là bao la chứ, tiếng Mẹ ơi con gọi hòai không đủ:
Cũng từ ý niệm về Mẹ chúng ta thấy cuộc đời này dài ra vô tận, cuộc đời không thể đọan diệt, vì chúng ta còn hơi thở, hơi thở ấy chính là Mẹ, vậy Mẹ mới là bao la chứ, tiếng Mẹ ơi con gọi hòai không đủ:
Ngôn ngữ trần gian túi rách
Chứa không đầy hai tiếng Mẹ ơi!
Ngôn ngữ rất xa vời thế giới bất diệt, một thế giới phi tính tóan, chẳng suy lường, càng suy lường trong ngôn ngữ chúng ta càng thấy tối tăm, rối bưng bởi óc phán đóan và trí tưởng tượng với vô số những cảm xúc gây hứng của thế giới đối đãi. Mẹ đã vượt qua, Mẹ nào tính tóan, đâu suy lường, Mẹ đã nằm trong thế giới bất diệt, thế thì làm sao chúng ta có thể gọi Mẹ. Mẹ đã vô phân biệt, Mẹ đã vượt qua ức niệm, Mẹ đã vượt qua cảnh giới vô thường, Mẹ đã thường hằng trong cảnh giới vô thường thì ngôn ngữ nào chúng ta để dùng gọi Mẹ!
Trong tất cả các kỳ quan Kỳ quan đẹp nhất vẫn là trái tim của Mẹ.
Óc thẩm mỹ của con người có thể kiến tạo lên các kỳ quan tuyệt mỹ nhất, nhưng làm sao có thể kiến tạo được trái tim của Mẹ. Vì trái tim của Mẹ được hình thành với một chất liệu đặc biệt, chất liệu đó phi vật chất, lẫn cả tâm thức vọng tưởng. Trái tim của Mẹ không có sự phân biệt giữa xấu và đẹp, không có sự phân biệt giữa hữu thể và vô thể.
Mẹ đẹp nhất, trái tim của Mẹ vẫn đẹp nhất là vì kỳ quan đó không đánh đổi với thời gian vô tận và không gian vô cùng, kỳ quan đó hiên ngang trước sóng vỗ ba đào, vẫn đứng vững lồng lộng giữa trời xanh mây biếc, dù có rêu phủ đá mòn, trái tim của Mẹ vẫn toát ra những hơi ấm, thêm tốt những thứ rong rêu ấy. Thế mới là kỳ quan đẹp nhất.
Mẹ là thời gian!
Vâng, chính mẹ là thời gian, thời gian đó không phải ngày và đêm, nếu Mẹ là thời gian của sáng và tối, thì sẽ mất đi ban đêm và hiện hữu ban ngày. Nếu Mẹ là thời gian của ngày và đêm thì Mẹ không còn là Mẹ, Mẹ là con và con là Mẹ. Bởi chính Mẹ là thời gian, và không phải thời gian của ngày và đêm, do đó Mẹ chính là Mẹ. Mẹ không bao giờ chết đi, Mẹ vẫn hiện hữu.
Mẹ vẫn hiện hữu!
Trong cành lá có hơi thở, trong nắng ấm, trong sương tan, trong mưa bão mỗi mỗi đều có hơi thở. Hơi thở chính là Mẹ, do đó Mẹ hiện hữu, hiện hữu trong sát na sinh diệt. Vì Mẹ mãi mãi vẫn hiện hữu, nhìn đâu con cũng thấy Mẹ, trong mỗi bước chân, trong giấc ngủ. Mẹ cũng là trái tim, trái tim con hiện hữu. Mẹ cũng hiện hữu cho dù hôm nay con đã quên tìm kiếm Mẹ.
Vì tâm thức con đã có Mẹ!
Đi trong con phố ồn ào, mênh mông và bao la này tôi đã bắt gặp, tôi đã bắt gặp mảnh đời tôi qua từng ngõ hẹp, qua từng góc cuộc sống mà chưa bao giờ tôi từng thấy. Có thể nó sẽ mãi thì thầm trong tôi, mãi vang vọng trong tôi cho đến khi tôi nằm xuống giữa sự lặng im của đất trời. Tôi muốn viết lên tất cả những gì trong tâm hồn tôi như một lời tri ân, cảm tạ và gửi cả lòng mình về giữa những lao xao. Cảm xúc dưới đây là những gì mà tôi đã nói. Hy vọng sự đồng cảm của tất cả như một lời chia sẻ cùng nhau để tạo nên một bức tranh cuộc sống trọn vẹn ánh sáng ân tình.
Thời gian đã cho ta bao thăng trầm ngút ngàn thương nhớ, nuối tiếc, trơ vơ, lạc loài giữa mênh mông nghìn trùng trong trời đất. Đã bao lần nằm ngủ giữa hư vô bất tận, ta cũng đã nếm đủ cái giá lạnh của màng sương giăng, cũng như ta đã đi trong cõi đời này và nếm đủ những vị: Cay - Đắng - Mặn - Nồng hòa lẫn sự Vinh - Nhục mà cuộc đời đã ban tặng cho ta. Một ước mơ, một hoài bão, một sự chọn lựa cuối cùng rồi cũng chỉ là Gió qua rèm xem trăng đáy nước. Nhưng oái ăm thay nó lại là một sự thật mà tất cả những ai rơi vào đó cũng phải chấp nhận.
Vòng xoáy nhân sinh lắm nhiều ưu phiền, lẫn quẩn quanh đây bao nhiêu điều muốn nói, ý tưởng hiện khởi rồi vụt tắt như ánh sao băng thoát ẩn thoát hiện làm cho bao con người cứ mãi chắp tay cầu nguyện nhưng có mấy ai được như ý đợi mong. Có lẽ ở nơi đây, nơi phố xá thênh thang này chứa đựng một điều bí ấn, nhưng lại là sự bí ẩn rỗng không.
Nhắm mắt lại thấy sông hồ sâu thẳm, sầu vọng đông tóc trắng chẳng thay màu. Cái thói đời trăm mối ngổn ngang ấy khiến cho con người mòn mõi chờ đợi - hoài mong như tượng đá vọng phu trơ mình trên sơn đỉnh. Khát vọng rồi cũng phiêu bồng theo gió nước mây trời, còn lại quanh đây chỉ là sự không gian vời vợi, gặm nhấm những ưu tư cho cuộc định mệnh vô cùng. Vốn dĩ con người ta sinh ra trên cõi đời này là do định nghiệp, mà đã là định nghiệp thì không thể chối từ ở bất cứ góc độ nào được cả. Thời gian như một dòng sông vô cùng tận, Tâm thức thì lại ngút ngàn như dãy hư không bao la. Ta đi tìm gì đây như một chút mơ hồ trong hang động huyền ảo của hàng triệu thế kỷ bị lãng quên. Chính bản thân ta cũng mơ hồ từ vô thỉ kiếp. Tạo nghiệp nhân sinh để trả nợ cuộc hồng trần. Còn gì để lại cho nhau rồi mang đi về với cội nguồn hư vô vắng bặt tiếng dương trần ảo mộng. Nằm xuống rồi gối đầu lên giữa muôn ngàn tiếng rên rỉ của nhân gian. Âm thanh ấy vang vọng nghìn trùng như níu kéo cái khoảng thời xa xưa vọng lại để đắm mình trong nghiệp thức đi hoang.
Ôi!
Mênh mông như biển cả - lặng lẽ tợ mây trời - gặm nhấm một cuộc đời - Mơ hồ ôi vạn kỷ.
Phải chăng?
Một kiếp sống như phù hoa bọt nước
Ngàn năm sau ẩn giữa những nghiệp trần
Quên nguồn cội hồn nhiên cười mủm mỉm
Giữa hồng trần lạc bước mộng hư không.
Trần gian ôi! Nặng lòng chi cho kẻ chinh nhân sau thời phiến loạn, gót chân trần mục rữa, thối nát dẫm lên mảnh đất hồn nhiên.
Rồi một sáng bổng bừng trên ánh mắt
Nét ngọc ngà ẩn hiện giữa Xưa - Nay.
Ai cũng hỏi ngày mai là tận thế
Ta mỉm cười ngặt nghẽo giữa hư vô
Ừ có thể... cũng chỉ là thế đấy
Nên chẳng lo và chẳng nghĩ điều gì
Nếu quả thật ngày mai là tận thế
Sao hôm nay không sống trọn vẹn mình?
Mà lại phải đảo điên vì số phận
Cho đau thương thân phận kiếp con người
Nếu quả thật ngày mai là tận thế
Thì hôm nay ta hãy cứ yêu mình
Yêu cháy nồng cho thỏa dạ nguyên trinh
Yêu cho hết - cho tận cùng ý nghĩa.
Ta tự hỏi và tự mình thấm thía
Cái ngông ngênh - cái khờ khạo vô hình
Ta phải yêu cho trót chữ ân tình
Kẻo không kịp giữa cái vòng lẫn quẫn
Nếu ngày mai có vô tình ngớ ngẫn
Cũng còn đây cái tạc dạ chung tình.
Anh viết cho em bài thơ ngày tận thế
Ngày điên cuồng của thế hệ đảo điên
Bởi người ta luôn sống với muộn phiền
Nên anh viết cho em lời nhắn nhủ
Anh biết đêm nay có muôn người chẳng ngủ
Có muôn người đang thức trắng lo toan
Nên giữa cuộc đời đừng bắt nhịp quan san
Để hối tiếc những tháng ngày khờ dại
Anh biết đêm nay có muôn người tê tái
Có muôn người thầm lặng sống ưu tư
Có niềm riêng chẳng viết bằng ngôn từ
Mà chỉ có một tâm hồn lặng lẽ
Anh viết cho em lời tâm hồn nhỏ nhẹ
Viết cho đời trong khoảnh khắc này đây
Ta hãy yêu và sống trọn một ngày
Mỗi một ngày ta sống cho trọn vẹn
Đừng để cuồng điên cứ dần thai nghén
Đừng để đời chết ngạt giữa đau thương.
Sài thành 20 tháng 12 năm 2012
Từ đó ta vươn màu nắng nhạt
Không gian nào níu được nỗi niềm riêng
Khoảng cách thời gian sao vơi hết muộn phiền
Để lá úa rụng rơi đầy sân trước
Ta vẫn hiêng ngang giữa dòng đời xuôi ngược
Vẫn đi về lặn lội giữa bình nguyên
Trăng vỡ tan ta dẹp hết ưu phiền
Mây níu gió bởn đùa trong cuộc mộng
Dòng sông thơ cứ mõi mòn trông ngóng
Con thuyền xưa mục nát giữa muôn trùng
Ta chết lặng giữa hai miền Chơn - Vọng
Bừng Chân Như vứt sạch hết đảo điên
Bay khắp nơi và ngạo ngược dòng đời
Để thấy hết những muộn phiền thế sự
Để rong rêu che lấp đoạn đường đời
Ta tìm hết trong những cơn sầu mộng
Đếm tàn đông trên vách cửa thời gian
Đếm cho hết để say hồn thỏa thích
Đếm điên cuồng cho mục nát cô liêu
Đếm thỏa thích cái phong trần rã rượi
Đếm cung hờn tát sạch những ưu tư
Ta cười ngạo vì cung đàn vụng dại
Ru nhân tình mờ nhạt giữa vu vơ
Để ta chết giữa đêm nay cát bụi
Rồi hóa sanh trong cảnh giới yên bình.
Vắt cẳng lên đôi vai gầy nặng trĩu
Không gian chừng lặng lẽ ở đâu đâu
Nát đêm khuya ta vắt sạch gánh sầu
Đổ xuống đất cho hồn thơ cháy bỏng
Ngày thứ bảy buồn tênh, cung đàn xưa lạc lối đi về. Ta ngồi đếm thời gian trên khung trời ảo, một thoáng đi qua lạnh lạnh trong tâm hồn. Chén trà nóng vẫn còn bốc khói, suy nghĩ gì cho ngày mới được thảnh thơi?
Ừ thì mùa thu đã đi qua.
Để lại vết sầu trên con đường lá đổ
Ta đi - về hai lượt bổng xôn xao
Ừ - thì mùa thu đã đi qua
Và - Mùa đông đọng lại
cái hanh hao nắng vàng thuở nọ
Đã qua rồi - dấu vết có còn đâu.
Thương cho chiếc lá vàng bất chợt
Rơi cuối sân mà không biết tự bao giờ.
Nhạn đã bay qua - Bóng nào để lại
Người chợt đến rồi - Người lại ra đi
Ta giờ cũng vậy - đến để rồi đi
Đi và đi mãi như vô đinh, cái vô định trong ta như một dấu hài gõ nhịp cùng thời gian - cái thời gian định mệnh ấy đã làm cho con người cuống cuồng - quằn quại rồi chết giữa cái thời gian vô hình ấy.
Có bao giờ ta thấy
Mảnh thời gian vỡ tan
Trên vách đời tạm bợ
Ngày qua ngày mênh mang
Ấy thế, ta lại đi. "Đi" khái niệm ấy sao khiến con người ta lẫn quẩn hoài mà ko dứt được.
Nếu Bình Minh có hiểu nổi chân trời
Thì Biển cả có bao giờ rên rỉ
Và cũng thế đời ta nào hiểu được
Cảnh nhân tình đang vật lộn thời gian
Nếu ta hiểu cái lòng sâu chật chội
Thì tâm hồn đâu đến nỗi đi hoang
Lang thang trong kiếp phù hư
Có - không - được - mất tựa như nắng chiều
Ta về nằm giữa liêu xiêu
Câu thơ cắn nát quạnh hiêu kiếp người
Ô hay - Trăng lặng bên đời
Hoàng hôn nắng tắt trò chơi hồng trần
Thứ 7 thời gian lặng lẽ trôi
Chung trà ấm áp chỉ mình tôi
Không gian lắng đọng qua nhịp thở
Gửi chút tình ta trong trắng thôi
Chúc cho tất cả luôn hạnh phúc
Chúc cả nhân gian trọn cuộc đời
Thương lắm dòng thơ.
Em vỗ về cơn mưa chiều tím nhạt
Dòng thơ xưa đầy lặng lẽ cồn cào
Dòng thơ buồn cuốn ngọn gió lao xao
Cuốn theo cả hồn ai trong vội vã
Thương lắm những dòng thơ.
Cớ sao mà bao tháng ngày cũng đã
Cũng làm trò đùa nghịch giữa hoang vu
Cũng mang theo những ấn phẩm xa mù
Rồi bất chợt hồn nhiên rơi rất nhẹ
Thương lắm những dòng thơ.
Của ngày xưa một thời thương và nhớ
Cả hôm nay cũng thổn thức bàng hoàng
Để Thu về vươn cái nhớ miên man
Rồi chết giữa cái ngọt ngào rất lạ.
Đêm - Không ngủ, những ngổn ngang suy nghĩ vô cùng, dài ra vô tận. Ngọn đèn hiu hắt phát ra từ chiếc máy tính không đủ xua tan đi màn đêm cô tịch. Nhắm mắt rồi mà vẫn cứ miên man.
Đêm - Trở về lặng lẽ với mọi ngóc ngách của tâm hồn đang xáo trộn, mọi hình vẽ của thời gian bôi xóa vết hằn trên khóe mắt.
Đêm - lại không ngủ, không ngủ vì thời gian, vì những ngớ ngẫn đời người. Lại một đêm không ngủ được, lại một đống những ưu phiền âất chợt.
Đêm - trở mình lặng lẽ, giọt sương khuya cũng lạnh lẽo vô cùng.
Đêm - nghe tiếng pháp màu để cho những ưu phiền rớt lại giữa nhân gian.
Đêm - Cầu nguyện cho tất cả nhân sinh luôn tỉnh thức.
Đêm - Nguyện cầu thế giới mãi bình an
Nắng sớm lung linh một góc trời
Ta ngồi lặng lẽ nhặt trò chơi
Trò chơi thế sự nhiều đau đớn
Một góc trò chơi giết cuộc đời
Ai đem đau khổ rắc nhân gian
Ai phủi dùm ta gánh phủ phàn
Có ai giúp được người đau khổ
Giúp được cho lòng hết thở than
Nắng lại phơi lên hồn máu đỏ
Phơi cả hồn tôi chút muộn màng
Từ nghìn xưa, cho đến hôm nay có rất nhiều, và rất nhiều sự cảm niệm về Mẹ, chỉ có một ý niệm vậy thôi chúng ta cảm nhận từ Mẹ như bất tận. Sao lại không bất tận? Tình Mẹ đối với con đâu có ý nghĩa về không gian và thời gian, chỉ có ý niệm hơi thở, bầu sữa Mẹ dứt nhưng tình thương của Mẹ không bao giờ chấm dứt. Những người con khi khôn lớn, dù Mẹ không còn nữa nhưng hình ảnh Mẹ đã in sâu vào tâm khảm, theo con từng bước chân nhịp thở, từng những giây phút đớn đau nhất để vực con đứng dậy, theo những đêm đông lạnh buốt để sưởi ấm cho con, để vổ về cho con có sức mạnh sống đời.
Cũng từ ý niệm về Mẹ chúng ta thấy cuộc đời này dài ra vô tận, cuộc đời không thể đọan diệt, vì chúng ta còn hơi thở, hơi thở ấy chính là Mẹ, vậy Mẹ mới là bao la chứ, tiếng Mẹ ơi con gọi hòai không đủ:
Cũng từ ý niệm về Mẹ chúng ta thấy cuộc đời này dài ra vô tận, cuộc đời không thể đọan diệt, vì chúng ta còn hơi thở, hơi thở ấy chính là Mẹ, vậy Mẹ mới là bao la chứ, tiếng Mẹ ơi con gọi hòai không đủ:
Ngôn ngữ trần gian túi rách
Chứa không đầy hai tiếng Mẹ ơi!
Ngôn ngữ rất xa vời thế giới bất diệt, một thế giới phi tính tóan, chẳng suy lường, càng suy lường trong ngôn ngữ chúng ta càng thấy tối tăm, rối bưng bởi óc phán đóan và trí tưởng tượng với vô số những cảm xúc gây hứng của thế giới đối đãi. Mẹ đã vượt qua, Mẹ nào tính tóan, đâu suy lường, Mẹ đã nằm trong thế giới bất diệt, thế thì làm sao chúng ta có thể gọi Mẹ. Mẹ đã vô phân biệt, Mẹ đã vượt qua ức niệm, Mẹ đã vượt qua cảnh giới vô thường, Mẹ đã thường hằng trong cảnh giới vô thường thì ngôn ngữ nào chúng ta để dùng gọi Mẹ!
Trong tất cả các kỳ quan Kỳ quan đẹp nhất vẫn là trái tim của Mẹ.
Óc thẩm mỹ của con người có thể kiến tạo lên các kỳ quan tuyệt mỹ nhất, nhưng làm sao có thể kiến tạo được trái tim của Mẹ. Vì trái tim của Mẹ được hình thành với một chất liệu đặc biệt, chất liệu đó phi vật chất, lẫn cả tâm thức vọng tưởng. Trái tim của Mẹ không có sự phân biệt giữa xấu và đẹp, không có sự phân biệt giữa hữu thể và vô thể.
Mẹ đẹp nhất, trái tim của Mẹ vẫn đẹp nhất là vì kỳ quan đó không đánh đổi với thời gian vô tận và không gian vô cùng, kỳ quan đó hiên ngang trước sóng vỗ ba đào, vẫn đứng vững lồng lộng giữa trời xanh mây biếc, dù có rêu phủ đá mòn, trái tim của Mẹ vẫn toát ra những hơi ấm, thêm tốt những thứ rong rêu ấy. Thế mới là kỳ quan đẹp nhất.
Mẹ là thời gian!
Vâng, chính mẹ là thời gian, thời gian đó không phải ngày và đêm, nếu Mẹ là thời gian của sáng và tối, thì sẽ mất đi ban đêm và hiện hữu ban ngày. Nếu Mẹ là thời gian của ngày và đêm thì Mẹ không còn là Mẹ, Mẹ là con và con là Mẹ. Bởi chính Mẹ là thời gian, và không phải thời gian của ngày và đêm, do đó Mẹ chính là Mẹ. Mẹ không bao giờ chết đi, Mẹ vẫn hiện hữu.
Mẹ vẫn hiện hữu!
Trong cành lá có hơi thở, trong nắng ấm, trong sương tan, trong mưa bão mỗi mỗi đều có hơi thở. Hơi thở chính là Mẹ, do đó Mẹ hiện hữu, hiện hữu trong sát na sinh diệt. Vì Mẹ mãi mãi vẫn hiện hữu, nhìn đâu con cũng thấy Mẹ, trong mỗi bước chân, trong giấc ngủ. Mẹ cũng là trái tim, trái tim con hiện hữu. Mẹ cũng hiện hữu cho dù hôm nay con đã quên tìm kiếm Mẹ.
Vì tâm thức con đã có Mẹ!
Đi trong con phố ồn ào, mênh mông và bao la này tôi đã bắt gặp, tôi đã bắt gặp mảnh đời tôi qua từng ngõ hẹp, qua từng góc cuộc sống mà chưa bao giờ tôi từng thấy. Có thể nó sẽ mãi thì thầm trong tôi, mãi vang vọng trong tôi cho đến khi tôi nằm xuống giữa sự lặng im của đất trời. Tôi muốn viết lên tất cả những gì trong tâm hồn tôi như một lời tri ân, cảm tạ và gửi cả lòng mình về giữa những lao xao. Cảm xúc dưới đây là những gì mà tôi đã nói. Hy vọng sự đồng cảm của tất cả như một lời chia sẻ cùng nhau để tạo nên một bức tranh cuộc sống trọn vẹn ánh sáng ân tình.
No comments:
Post a Comment