Mưa, mưa bay ngang trời. Mưa bay ngang
thành phố nắng ấm Brisbane. Mưa làm lũ lụt ở tận xa xa nơi nào. Nơi đây, mưa ào
ào như thác đỗ, rồi ngừng. Mưa làm trắng xóa các con đường. Mưa dầm dề dỗi hờn.
Mưa rải rắc bâng khuâng. Đất hạn hán lâu ngày khô khốc khô khan, được tưới đẩm
nước mưa quý báu của trời, nay đang nở bừng tươi mát.
Dù nước Úc đang vào thu, nhưng có những
ngày khí trời hừng hực sức nóng, cỏ cây nghiêng ngã úa tàn héo hon. Những cơn
mưa thả ào qua phố, có lúc vội vàng, có lúc lơ ngơ chậm chạp như người lữ hành
đang trú mưa ở một góc xoá nào đó của cuộc đời, lắm khi cũng phần nào mang lại
sự tươi mát cho cuộc đời. Nhìn những hạt mưa rơi tí tách xuống mặt đất đang làm
tan biến hơi nóng, chính hạt những hạt mưa này đang làm dịu cuộc đời, dịu con
người trong những cơn nắng cháy của đời sống trần ai.
Phong cảnh hai bên đường vô cùng hữu tình với những hàng cây rừng xanh biếc đa dạng.
Những hàng cây cao lặng lẽ phơi mình trong ánh nắng trầm tư, không khí ngan ngát hương thiền đang lan toả mọi nơi. Trưa nắng, chim làm biếng hót trên cành. Gió thổi từ thiên thu đong đưa theo vạt nắng. Ngoài kia, những chú chim đang vỗ cánh bay vụt qua vòm trời tự tánh, không để lại dấu vết, không nói lời chia tay. Nắng vẫn còn lung linh trên những đóa cúc vàng hắt lên những ánh sáng cuối cùng của ngày tàn. Ánh sáng bên ngoài tràn vào căn phòng bắt đầu tối làm thành một viền sáng quanh thân ông.
NGÀY CUỐI CÙNG CỦA NĂM
Cuối năm, tiết trời bắt đầu se lạnh, cái lạnh như miên man trong dòng chảy của nhịp nhân sinh vồn vả rượt đuổi thời gian định mệnh. Cái thời gian mà con người quy định được tính bằng năm đã kết thúc chuỗi tuần hoàn theo quy luật của nó. Ngẫu nhiên thay, ta cũng theo cái quy luật bất thành văn ấy mà chạy đua theo sự biến thiên của dòng thời gian cố hữu này. Một ngày không nắng ấm, một ngày không mưa rào, một ngày như những ngày đã qua nhưng chỉ khác nhau cái bầu không khí. Ta đắm mình trên những dòng suy tư, những muộn phiền đã qua, những khoảnh khắc của tâm hồn biến chuyển, những nhịp đập cồn cào nỗi loạn trong hơi thở nguyên sơ của kiếp người, những bất tận của hư không bao la cũng đắm mình trong sự im lặng đến tột cùng…
Hôm nay, vẫn như mọi hôm ta bắt đầu với chung trà ấm áp, với những dòng tâm tình với một pháp lữ chốn thiền môn, nghiệm lại những gì đã qua đi trong chuổi thời gian ấy, ta bổng thấy mình nhỏ bé đến tội nghiệp, nhỏ bé đến tinh khôi và nhỏ nhoi đến hồn nhiên chi lạ. Một năm lại sắp kết thúc, kết thúc để bắt đầu một hành trình mới, một niềm tin mới, một chặn đường mới dài hơn, bao la hơn, và nhiều hơn những gì của một năm đã qua đi trong lặng lẽ. Chính từ những dòng suy tư ấy đã làm cho tâm hồn ta bắt đầu củ mục, bắt đầu rơi rụng, và bắt đầu đâm chồi cho một chuỗi suy tư mới. Có phải chăng ta đang rong ruỗi trong cõi phù hoa của sự sống, rong ruỗi trong cõi người ta để tìm mộng? Chắc chắn rằng không ai có thể tránh khỏi những vấp phải rất ư căn bản mà lúc này cần phải nhìn lại mình, soi lại mình qua chiếc gương trí tuệ, để thẩm thấu cái chân tướng của những vấp phải mà vực dậy, đứng lên bước tiếp cuộc hành trình tìm về Uyên Nguyên.
Một ngày cuối cùng của năm, một ngày cuối cùng để ta kết thúc những phiền muộn, một ngày cuối cùng để ta ôn lại hành trình của mình đã và đang làm được điều gì cho chính bản thân mình cũng như cho một góc nhỏ giữa dòng đời vô tận này.
Một ngày cuối cùng của năm là dịp để cho ta thấy mình tồn tại nơi cõi đời này với những khát khao, những khát vọng, những ước mơ, những hoài bão…rồi từ đó, chúng ta chiêm nghiệm lại mình để phát huy tinh thần vị tha, phát huy tinh thần độ lượng, phát huy tinh thần vì mọi người để thấy rằng sự tồn tại của chúng ta là không vô ích. Một ngày thôi cũng đủ để cho ta thấy hết được giá trị đời người.
P/s: Chúc mọi người dành trọn tâm hồn mình cho một ngày cuối cùng của năm với nhiều niềm an lạc, nhiều thành quả thánh thiện.
Một ngày cuối tuần có một chút hoang sơ từ trong tận lòng sâu của tâm hồn. Lang thang tìm chút nắng đông sang để sưởi ấm cuộc hành trình viễn mộng. Bổng dưng ngoảnh đầu lại phía sau lưng nghe tiếng lòng thúc dục, hoảng hốt giật mình như tiếng thét của thinh không.
Ngồi một mình trong văn phòng trống vắng, ngắm chiếc lá rơi phía xa ngoài khung cửa hẹp, hiểu rằng: "TA VỚI TA GIỮA CÕI PHÙ SINH NHƯ MỘT CHIẾC LÁ RƠI VÀO BẤT CHỢT".
Thả chút tình ta đùa cợt một tí xíu giữa hư không bao la trong cõi phù trầm huyễn mộng. Chút tình của kẻ rong chơi tìm mộng trong chốn hồng trần. Chút tình của một người đang đi tìm ánh sáng của Chân Nguyên.
Chút tình "không" bỏ lại
Dấu hài củ phai phôi
Gió mùa đông nơi ấy
Cành khô đã đâm chồi.
NGỒI ĐỢI NẮNG LÊN
LÊ NHẬT ÁNH
Tôi ngồi đợi nắng lên. Nắng xua bọn muỗi rừng vào bóng tối. Nắng xuyên qua lá cành vời vợi. Bầu trời gió và mây.
Tôi ngồi đợi nắng như đã bao ngày. Nắng Đông trời lạnh sương. Nắng Thu hiu hiu nhớ. Nắng Hạ vàng buồn vương. Nắng Xuân nao nao hồn người.
Tôi ngồi đợi nắng lên. Nắng mênh mang đất trời. Nắng bao dung sắc thắm. Em lại bảo: - Nắng kia rồi cũng buồn như con người ta vậy!
Tôi ngồi đợi nắng lên. Nắng qua ngày hiu quạnh. Nắng liêu xiêu phận người. Nắng lung linh lộc biếc. Nắng tan sương cuối trời. Và nắng cũng buồn lên chiều thắp đỏ.
Sớm nay tôi vẫn ngồi đợi nắng. Nắng đã không còn lên xanh. Hình như em mang mặt trời của tôi, liệm xuống đáy sông buồn.
NGÔN TÌNH CỦA NẮNG
Hồ Huy - Thùy Vinh
Trời đang nắng, can cớ chi mà nhớ nắng? Lạ thế, những sớm mai trong và mịn như nhung thế này, lãng đãng nhìn ra cái không gian chơi vơi ngoài kia… Những bông hoa triệu chuông, những đóa dạ yến thảo đang nở tím vàng đỏ cả ban công chật hẹp. Thành phố lao xao dưới kia. Người người chộn rộn. Nắng đẹp đến thế này…Sao lại nói nhớ nắng? Có phải vì nhớ một tri âm nào? Nhớ cái nắm tay. Nhớ những câu chuyện không đầu mà chẳng có kết thúc. Nhớ những lang thang bãi biển đầu ghềnh. Có phải vì đang tiếc từng giây phút mà cái nắng trôi qua, mọi tươi sáng hôm nay rồi lại chìm trong mưa rét u ám?
Nắng của ngày hôm nay đã không là nắng của ngày hôm qua. Những bàn tay âu yếm, những mắt nhìn khiến buổi chiều nhỏ bé bao dung. Những con nước dềnh lênh trên ngọn những thủy triều không đỉnh. Đi qua mùa hạ để thấy nhớ nắng vô chừng. Có ai đó từng nói mỗi người chỉ có một mùa hạ trong đời…
Em chẳng còn mùa xuân, em chẳng còn mùa hạ
Thu úa sáng mai, đông giá ban chiều
Chưa dám trọn đêm làm sao anh biết được
Em ngọt ngào, cay đắng đến bao nhiêu
Dẫu một ngày kia mây có bừng lên ửng hồng chân trời mùa hạ, yêu thương lại rủ nhau nhớ nắng quay về… Đôi khi ngồi với mình một sáng mù sương, trong một quán cà phê để chờ nắng. Quán đông người, ô cửa sổ mở ra một khoảng trời xao xác gió trên những tán mận quân và vú sữa. Có người bảo, thèm về quê, nghe tiếng gió vườn, ngả mình trên chiếc giường tre, nhìn trời xanh và xem lũ chim líu ríu hót…
Có những ngày rơi xuống bên ta những niềm vui trốn biệt. Tìm đến lưng chiều, mà gió cũng đi vắng hết. Chỉ còn đôi sợi ánh sáng vương lại trên mặt sông hoang vu như chờ giây tan biến. Lúp xúp những bụi cây giữa cồn sông lặng tờ nước dâng mang mang. Nơi đó chả biết lá đang kể chuyện gì, con còng, con cáy đang mơ giấc bình yên nào, con cuốc cuốc đang khắc khoải điều chi mà làm tan nốt chiều mỏng tang màu khói? Tự đứng vào bức tranh buồn lặng, tự vẽ mình thành nét vẽ cô quạnh, chẳng vì đâu, chẳng vì ai. Thở bằng những niềm đau, tim đập bằng ảo giác. Lấy nước mắt soi tỏ nụ cười. Lại đeo đẳng câu hỏi ngày thơ bé, khi ngắm mây chiều.
Đằng sau những trùng trùng điệp điệp, những tầng tầng lớp lớp kia là gì. Cái gì sẽ là điểm tận cùng? Và đằng sau điểm tận cùng sẽ là gì nữa chứ ??? Hỗn mang vô định. Chợt thấy ngắn ngủi quá những kiếp mình.
Phong cảnh hai bên đường vô cùng hữu tình với những hàng cây rừng xanh biếc đa dạng.
Những hàng cây cao lặng lẽ phơi mình trong ánh nắng trầm tư, không khí ngan ngát hương thiền đang lan toả mọi nơi. Trưa nắng, chim làm biếng hót trên cành. Gió thổi từ thiên thu đong đưa theo vạt nắng. Ngoài kia, những chú chim đang vỗ cánh bay vụt qua vòm trời tự tánh, không để lại dấu vết, không nói lời chia tay. Nắng vẫn còn lung linh trên những đóa cúc vàng hắt lên những ánh sáng cuối cùng của ngày tàn. Ánh sáng bên ngoài tràn vào căn phòng bắt đầu tối làm thành một viền sáng quanh thân ông.
Cuối năm, tiết trời bắt đầu se lạnh, cái lạnh như miên man trong dòng chảy của nhịp nhân sinh vồn vả rượt đuổi thời gian định mệnh. Cái thời gian mà con người quy định được tính bằng năm đã kết thúc chuỗi tuần hoàn theo quy luật của nó. Ngẫu nhiên thay, ta cũng theo cái quy luật bất thành văn ấy mà chạy đua theo sự biến thiên của dòng thời gian cố hữu này. Một ngày không nắng ấm, một ngày không mưa rào, một ngày như những ngày đã qua nhưng chỉ khác nhau cái bầu không khí. Ta đắm mình trên những dòng suy tư, những muộn phiền đã qua, những khoảnh khắc của tâm hồn biến chuyển, những nhịp đập cồn cào nỗi loạn trong hơi thở nguyên sơ của kiếp người, những bất tận của hư không bao la cũng đắm mình trong sự im lặng đến tột cùng…
Hôm nay, vẫn như mọi hôm ta bắt đầu với chung trà ấm áp, với những dòng tâm tình với một pháp lữ chốn thiền môn, nghiệm lại những gì đã qua đi trong chuổi thời gian ấy, ta bổng thấy mình nhỏ bé đến tội nghiệp, nhỏ bé đến tinh khôi và nhỏ nhoi đến hồn nhiên chi lạ. Một năm lại sắp kết thúc, kết thúc để bắt đầu một hành trình mới, một niềm tin mới, một chặn đường mới dài hơn, bao la hơn, và nhiều hơn những gì của một năm đã qua đi trong lặng lẽ. Chính từ những dòng suy tư ấy đã làm cho tâm hồn ta bắt đầu củ mục, bắt đầu rơi rụng, và bắt đầu đâm chồi cho một chuỗi suy tư mới. Có phải chăng ta đang rong ruỗi trong cõi phù hoa của sự sống, rong ruỗi trong cõi người ta để tìm mộng? Chắc chắn rằng không ai có thể tránh khỏi những vấp phải rất ư căn bản mà lúc này cần phải nhìn lại mình, soi lại mình qua chiếc gương trí tuệ, để thẩm thấu cái chân tướng của những vấp phải mà vực dậy, đứng lên bước tiếp cuộc hành trình tìm về Uyên Nguyên.
Một ngày cuối cùng của năm, một ngày cuối cùng để ta kết thúc những phiền muộn, một ngày cuối cùng để ta ôn lại hành trình của mình đã và đang làm được điều gì cho chính bản thân mình cũng như cho một góc nhỏ giữa dòng đời vô tận này.
Một ngày cuối cùng của năm là dịp để cho ta thấy mình tồn tại nơi cõi đời này với những khát khao, những khát vọng, những ước mơ, những hoài bão…rồi từ đó, chúng ta chiêm nghiệm lại mình để phát huy tinh thần vị tha, phát huy tinh thần độ lượng, phát huy tinh thần vì mọi người để thấy rằng sự tồn tại của chúng ta là không vô ích. Một ngày thôi cũng đủ để cho ta thấy hết được giá trị đời người.
P/s: Chúc mọi người dành trọn tâm hồn mình cho một ngày cuối cùng của năm với nhiều niềm an lạc, nhiều thành quả thánh thiện.
Một ngày cuối tuần có một chút hoang sơ từ trong tận lòng sâu của tâm hồn. Lang thang tìm chút nắng đông sang để sưởi ấm cuộc hành trình viễn mộng. Bổng dưng ngoảnh đầu lại phía sau lưng nghe tiếng lòng thúc dục, hoảng hốt giật mình như tiếng thét của thinh không.
Ngồi một mình trong văn phòng trống vắng, ngắm chiếc lá rơi phía xa ngoài khung cửa hẹp, hiểu rằng: "TA VỚI TA GIỮA CÕI PHÙ SINH NHƯ MỘT CHIẾC LÁ RƠI VÀO BẤT CHỢT".
Thả chút tình ta đùa cợt một tí xíu giữa hư không bao la trong cõi phù trầm huyễn mộng. Chút tình của kẻ rong chơi tìm mộng trong chốn hồng trần. Chút tình của một người đang đi tìm ánh sáng của Chân Nguyên.
Chút tình "không" bỏ lại
Dấu hài củ phai phôi
Gió mùa đông nơi ấy
Cành khô đã đâm chồi.
NGỒI ĐỢI NẮNG LÊN
Tôi ngồi đợi nắng lên. Nắng xua bọn muỗi rừng vào bóng tối. Nắng xuyên qua lá cành vời vợi. Bầu trời gió và mây.
Tôi ngồi đợi nắng như đã bao ngày. Nắng Đông trời lạnh sương. Nắng Thu hiu hiu nhớ. Nắng Hạ vàng buồn vương. Nắng Xuân nao nao hồn người.
Tôi ngồi đợi nắng lên. Nắng mênh mang đất trời. Nắng bao dung sắc thắm. Em lại bảo: - Nắng kia rồi cũng buồn như con người ta vậy!
Tôi ngồi đợi nắng lên. Nắng qua ngày hiu quạnh. Nắng liêu xiêu phận người. Nắng lung linh lộc biếc. Nắng tan sương cuối trời. Và nắng cũng buồn lên chiều thắp đỏ.
Sớm nay tôi vẫn ngồi đợi nắng. Nắng đã không còn lên xanh. Hình như em mang mặt trời của tôi, liệm xuống đáy sông buồn.
NGÔN TÌNH CỦA NẮNG
Hồ Huy - Thùy Vinh
Trời đang nắng, can cớ chi mà nhớ nắng? Lạ thế, những sớm mai trong và mịn như nhung thế này, lãng đãng nhìn ra cái không gian chơi vơi ngoài kia… Những bông hoa triệu chuông, những đóa dạ yến thảo đang nở tím vàng đỏ cả ban công chật hẹp. Thành phố lao xao dưới kia. Người người chộn rộn. Nắng đẹp đến thế này…Sao lại nói nhớ nắng? Có phải vì nhớ một tri âm nào? Nhớ cái nắm tay. Nhớ những câu chuyện không đầu mà chẳng có kết thúc. Nhớ những lang thang bãi biển đầu ghềnh. Có phải vì đang tiếc từng giây phút mà cái nắng trôi qua, mọi tươi sáng hôm nay rồi lại chìm trong mưa rét u ám?
Nắng của ngày hôm nay đã không là nắng của ngày hôm qua. Những bàn tay âu yếm, những mắt nhìn khiến buổi chiều nhỏ bé bao dung. Những con nước dềnh lênh trên ngọn những thủy triều không đỉnh. Đi qua mùa hạ để thấy nhớ nắng vô chừng. Có ai đó từng nói mỗi người chỉ có một mùa hạ trong đời…
Em chẳng còn mùa xuân, em chẳng còn mùa hạ
Thu úa sáng mai, đông giá ban chiều
Chưa dám trọn đêm làm sao anh biết được
Em ngọt ngào, cay đắng đến bao nhiêu
Dẫu một ngày kia mây có bừng lên ửng hồng chân trời mùa hạ, yêu thương lại rủ nhau nhớ nắng quay về… Đôi khi ngồi với mình một sáng mù sương, trong một quán cà phê để chờ nắng. Quán đông người, ô cửa sổ mở ra một khoảng trời xao xác gió trên những tán mận quân và vú sữa. Có người bảo, thèm về quê, nghe tiếng gió vườn, ngả mình trên chiếc giường tre, nhìn trời xanh và xem lũ chim líu ríu hót…
Có những ngày rơi xuống bên ta những niềm vui trốn biệt. Tìm đến lưng chiều, mà gió cũng đi vắng hết. Chỉ còn đôi sợi ánh sáng vương lại trên mặt sông hoang vu như chờ giây tan biến. Lúp xúp những bụi cây giữa cồn sông lặng tờ nước dâng mang mang. Nơi đó chả biết lá đang kể chuyện gì, con còng, con cáy đang mơ giấc bình yên nào, con cuốc cuốc đang khắc khoải điều chi mà làm tan nốt chiều mỏng tang màu khói? Tự đứng vào bức tranh buồn lặng, tự vẽ mình thành nét vẽ cô quạnh, chẳng vì đâu, chẳng vì ai. Thở bằng những niềm đau, tim đập bằng ảo giác. Lấy nước mắt soi tỏ nụ cười. Lại đeo đẳng câu hỏi ngày thơ bé, khi ngắm mây chiều.
Đằng sau những trùng trùng điệp điệp, những tầng tầng lớp lớp kia là gì. Cái gì sẽ là điểm tận cùng? Và đằng sau điểm tận cùng sẽ là gì nữa chứ ??? Hỗn mang vô định. Chợt thấy ngắn ngủi quá những kiếp mình.
NHẤT HẠNH
Có chuyến đi nào mà lòng quê không vương vấn? Ngựa Kiền Trắc đã vượt khỏi hoàng cung, bốn vó bây giờ đang gõ nhịp dưới trăng khuya trên dặm đường cát trắng, Người đã buông bỏ tất cả để ra đi, nhưng sao trái tim Người vẫn còn như chìm lặng? Có phải ta ra đi là để buông bỏ tất cả hay chính là vì các ngươi mà ta đã ra đi? Ta ra đi để tìm kiếm gì? Cái ta tìm kiếm đang ở đâu, tận phương trời nào? Nếu cái ta tìm kiếm đang nằm ngay trong lòng ta, thì tại sao ta phải ra đi? Ta ra đi để tìm kiếm một vị đạo sư, một kẻ dẫn đường để đưa ta trở về thế giới nội tâm. Thế giới nội tâm có liên hệ gì tới ngoại cảnh? Tại sao một giọt nắng long lanh trên đầu ngọn cỏ lại có thể đưa ta về với chính ta? Giọt nắng long lanh ơi, ngươi là ai, tại sao bây giờ mới chịu hiện nguyên hình? Giọt nắng ơi, ngươi chỉ là một giọt nắng, nhưng ngươi không mong manh, ngươi không là một bào ảnh. Ngươi chứa trong ngươi tất cả những nhiệm mầu của vũ trụ, ngươi là hình ảnh pháp thân bất diệt mà ta đã đi tìm. Ngươi đã từng có mặt sáng hôm ấy ở vườn Lâm Tỳ Ni, ngươi cũng đã từng có mặt nhiều lần trong vườn Ngự Uyển ở Ca Tỳ La Vệ. Vậy mà tại sao tới hôm nay ta mới nhận ra được ngươi? Có khi nào ta đọc một tập thơ như đọc một thiên hồi ký? Ðúng rồi, thiên hồi ký của một cuộc đi tìm. Anh đi tìm ai? Anh đi tìm chính anh. Và trên bước đường đi tìm, anh phải để rụng tất cả cho đến khi anh không còn gì nữa. Lúc ấy anh mới có cơ hội tiếp xúc với một giọt nắng long lanh. Nghĩa là anh phải đánh mất tất cả để rồi anh thấy anh là người giàu sang tột bực. Ðọc Giọt nắng long lanh, bạn hãy tập làm như Người Thơ. Hãy đừng ngần ngại buông bỏ. Càng buông thì càng nhẹ. Càng nhẹ thì càng bay cao. Càng bay cao thì ánh sáng càng nhiều. Càng bay cao thì không gian càng bát ngát. Giọt nắng đang chờ anh. Giọt nắng lóng lánh đang chờ em. Thơ là lời nói trung thực. Thơ không nói dối. Thơ có sứ mạng đưa ta trở về. Trở về để đừng bao giờ phụ bạc những người ta đã nguyện thương yêu. Tu Viên Lộc Uyển - 11 tháng 9, 2002 Nhất Hạnh Giọt nắng long lanh Đêm qua sương ướt đầu cành Long lanh nắng sớm hiện thành Chân Như Giọt đầy đong trọn Thái Hư Giọt vơi đọng lại nghìn thu nắng hồng Chung trà ấm giọt Sắc Không Trà pha chút nắng nghe lòng tỏa hương.
Vậy phải
làm sao giữ nắng trong bầu trời này, hay chỉ dẫu là bé nhỏ như giữ nắng trong
cuộc đời mình, trong tâm hồn mình.
No comments:
Post a Comment