Cầm tách trà trên tay, ngước nhìn lên vòm cây hoa vàng rực rỡ mình tự hỏi: khoảnh khắc nào là khoảnh khắc thiên thu vô tận? Là khoảnh khắc những đóa hoa vàng đang nở rực rỡ kia hay lúc những cánh hoa rụng rơi trở về với đất mẹ? Ngẫm nghĩ lại mình, đời người có mấy mùa xuân sắc, khoảnh khắc nào là khoảnh khắc thiên thu? Lúc cất tiếng khóc chào đời, tuổi trăng tròn, độ chín của hạnh phúc lứa đôi hay lúc cơ thể bắt đầu rệu rạo do sự giày xéo của thời gian hay khoảnh khắc trả lại hơi thở cuối cùng cho đất trời để rồi hóa thành hạt bụi vương trên áo ai? Câu trả lời sẽ là chẳng có khoảnh khắc nào nhất định. Cái khoảnh khắc mà ta có thể nhập mình vào thực tại, hòa làm một với từng phút giây bây giờ và ở đây, khi tất cả không còn sự phân biệt trong hay ngoài, chủ thể hay khách thể, khi ấy khoảnh khắc thiên thu cũng là khoảnh khắc bây giờ và bây giờ cũng là thiên thu bất tận.
Mùa này bên nhà giờ là mùa chơi trăng. Trăng thuỷ chung, trăng sáng tỏ ngàn đời! Có những hôm mình thiền hành dưới ánh trăng xanh biếc trong làn gió mát rượi pha chút hương núi rừng trùng điệp của vùng cao nguyên sâu thẳm, ánh trăng như những sợi tơ vàng rơi nhẹ trên vai. Ở đây có nhiều đom đóm lắm! Cứ mỗi đêm về, những chú đom đóm lại cần mẫn xách đèn đi canh giấc thiền cho những tu viện già ẩn mình trong những cánh rừng kim tước…
Người tu của chúng ta giống như những áng mây bay và cũng giống như những chú đom đóm này. Chúng ta cũng có khả năng phát ra ánh sáng mà không cần điện năng hay thứ năng lượng trợ giúp nào khác. Chất liệu để tạo ra ánh sáng của người tu là giới luật, tình thương và lý tưởng, là những bước chân tỉnh thức, là nụ cười an lạc tinh truyền. Phật dạy ai ai cũng có thể phát ra thứ ánh sáng huyền diệu này, chỉ cần chúng ta biết trở về với bước chân và hơi thở để cho những lao xao lắng dịu như mặt nước hồ thu khi ấy ánh sáng của chúng ta sẽ bắt đầu toả rạng! Trong đạo Phật mình thường hay gọi là ánh sáng của tình thương và sự hiểu biết. Ánh sáng này không nóng bức chói chang như mặt trời mà êm dịu hiền lành như trăng đầu non. Có ánh sáng này bao bọc và bảo hộ thân tâm, đi đâu người thương cũng sẽ thấy an lành, ai ai nếu được chạm vào ánh sáng này cũng sẽ cảm thấy mát mẻ và được chở che, nuôi dưỡng.
Nếu một ai đó chết vì người yêu phụ bạc thì họ chết vì cái thấy sai lầm rồi tự giết chính mình chứ không phải chết vì thiếu một ai đó. Trước khi người đó đến, mình vẫn sống bình an và vui vẻ thì bây giờ khi không còn người đó bên cạnh, mình cũng sẽ có thể sống hạnh phúc như thường. Tình thương không phải do ai đó mang đến cho mình mà tình thương vốn có sẵn trong con người của mỗi chúng ta, người mình thương chỉ là một nhân duyên giúp cho tình thương trong tâm mình có cơ hội được biểu hiện. Dù người kia có đến hay không thì tình thương của mình vẫn sẽ biểu hiện với một nhân khác, duyên khác, một người nào khác. Lúc thất tình, bạn có thể sẽ đau khổ, tuyệt vọng sầu thảm lắm nhưng một khi tình thương mới bắt đầu biểu hiện với một nhân duyên mới thì nhân duyên cũ, người thương cũ sẽ trở nên nhạt nhoà, có lắm lúc ta lại tự ngờ vực với bản thân rằng tại sao ngày xưa mình có thể thương được người như thế. Thế mới nói, vạn vật đều vô thường, tình cảm của con người là thứ vô thường nhanh hơn những thứ vô thường khác!
Nếu bạn đang đau khổ tuyệt vọng vì tình cảm mất đi, bạn có quyền buồn, có quyền tiếc cho những gì tươi đẹp đã mất nhưng bạn không đươch quyền ngược đãi bản thân và giam nhốt mình trong đau khổ, khóc than những ký ức quá khứ. Đó là những tri giác sai lầm! Ta nghĩ tình cảm này là vĩnh cữu, chân thật, là hạnh phúc dài lâu nhưng sự thật là rất khác, chẳng có gì là tồn tại mãi mãi lâu bền. Thực tại và ý niệm cách xa nhau lắm nên đừng vội tin vào những suy nghĩ, cảm xúc, tâm hành, cái thấy của mình. Buông bỏ lúc đầu dường như rất khó nhưng một khi buông bỏ được thì hạnh phúc có mặt tức thì!
Không có gì đáng phải sợ hãi hết, dù là mất mác hay khổ đau! Mọi thứ sẽ qua thôi vì tình thương và sự bình an vẫn có mặt trong bạn tự bao giờ!
Dẫu là một hạt bụi vương trên gót chân cuối cùng rồi cũng phải trả về con đường thế gian đầy hư ảo. Nhân sinh mộng mị có thứ gì say đắm lại trói buộc khiến đôi tay này chưa thể buông rời?
Đến tựa cơn gió bay, về như tia nắng hạ, chỉ còn mấy mươi năm thôi, tự huyễn hoặc nhau để làm gì? Buông được gì thì buông, bỏ bớt được gì thì nên bỏ bớt!
Chỉ nên níu giữ lại chút bình yên, chút tỉnh thức thơ bé trong từng hơi thở ra vào... Nếu giả có bất chợt phải cất bước quay đi thì cũng có thể ra đi một cách đường hoàng, đĩnh đạc: nhẹ nhàng như một cánh hoa bay, trong lành như giọt sương mai đọng trên cành ngọn cỏ.
Chẳng quá ưu não, chẳng quá bận lòng...!
Thương một người vô thường thì ta phải chấp nhận sống với bản chất cố hữu vô thường của họ trong 3 phương diện.
1- Thân ảnh, hình dung đẹp đẽ này khiến ta say mê, điên đảo nguyện đánh đổi cả thế giới để chỉ được thấy mình trong đôi mắt xanh kia rồi sẽ bị bào mòn, tàn úa theo năm tháng thời gian.
2- Tâm vô thường, lúc lên lúc xuống, lúc nồng nhiệt lúc thì quá nhạt nhoà, chưa kể bao nhiêu là tâm hành giận hờn, trách móc, ghen tuông... khiến ta điên đảo, bất an, khổ sở.
3- Tình thương vô thường, tình thương này có lúc sẽ đầy lúc vơi, có thể từ người thương bỗng trở thành người lạ. Hiếm ai giữ được tình thương ấy đến hơi thở sau cùng, mà có giữ được tới đầu bạc răng long thì vách ngăn chia sinh tử luân hồi cũng làm ta lạc nhau mất. Chắc gì đã được hội ngộ kiếp sau mà giờ lại dành cho nhau những lời thề nguyện đời đời kiếp kiếp? Thương cho đến mấy rồi cũng phải xa rời..!
Vậy yêu thương ai không khổ?
Hãy yêu một người mà ta không phải chịu đựng cảm giác lo lắng ghen tuông, không phải sợ hãi khổ đau và sống trong thao thức, đợi chờ nhiều khi là vô vọng! Hãy yêu một người chấp nhận luôn bên ta và yêu thương ta vô điều kiện. Yêu bao nhiêu cũng được, thương mấy cũng chẳng sợ chia lìa! Người đó vẫn lặng lẽ lắng nghe, vẫn vỗ về khi ta gục ngã, vẫn luôn bao dung tha thứ dẫu ta có vụng dại, lỗi lầm! Tình thương của người ấy không vô thường như cuộc đời đầy hư ảo, luôn có mặt và hiện hữu trong ta dù có lạc trong vạn nẻo luân hồi! Hãy yêu một người như thế, ta sẽ không phải khổ đau, cuộc đời này, tình yêu này bỗng trở nên thiên thu bất diệt!
Hãy tìm cho mình người
thương ấy đi! Người ấy ở ngay trong ta, chưa bao giờ rời xa và cũng chưa bao
giờ sinh diệt. Chỉ là ta có chịu quay lại để tìm gặp hay không?
Dưới kia phố thị ồn ào, chật chội lắm, người thương muốn đi với mình, lên núi hái mây trời, gom gió bay, nhặt những hạt mưa rơi về trồng vào đất thơm quê mẹ?
Có phải chúng ta thường sống phụ thuộc quá nhiều vào cảm xúc của người khác và để họ can thiệp quá nhiều vào hạnh phúc cuộc đời mình? Chúng ta cố tìm cách làm cho người mình thương được hài lòng, vui vẻ như một cách nuông chiều cảm xúc của người khác mà quên mất bản thân?
Ta quên mất đi sự quay về để chăm sóc cho bản thân khi ta bị tổn thương, buồn đau hay tuyệt vọng.... Thay vì quay về ôm lấy ngay bản thân mình để chăm sóc, vỗ về và an ủi những thương tích trong ta thì thật tội nghiệp thay ta lại mong chờ người kia ban bố cho mình chút tình thương, chút cảm thông, lòng lân mẫn hay than trách và đổ lỗi ta đã chọn lầm người. Không phải chúng ta chọn lầm người mà chúng ta đã lầm khi đặt thanh xuân, cảm xúc, tâm hồn mình vào tay người khác thay vì giữ gìn và sống trọn vẹn với nó! Bản thân một người khi gây khổ đau cho người khác thì trong họ vốn đã quá nghèo nàn về cảm xúc, xối màu hiểu biết và cằn cỗi thương yêu, lấy đâu ra mà hiến tặng trở lại cho mình như ta mong muốn.
Dù cho là thân và thương đến mấy thì cũng đừng nên đặt cảm xúc, trao ước vọng của đời mình vào tay ai đó giúp ta nắm giữ. Bàn tay ấy cũng đang khổ đau, vô thường và vô ngã. Bàn tay ấy chẳng đủ vững chãi và yêu thương để dắt ta đi mãi mãi đến trọn con đường...!
Sự cao quý của một người ở chỗ họ có biết sống một mình hay không. Những ngọn núi cao thì chẳng cần phải dựa dẫm vào ngọn núi nào khác. Khi trong ta còn thấy thiếu thốn, tâm hành ấy sẽ kéo ta tiếp tục rong ruổi tìm kiếm để lắp vào chỗ thiếu của mình. Và cảm giác thiếu thốn chẳng bao giờ có điểm dừng, chẳng bao giờ chúng ta cảm thấy đủ và thoả mãn với những gì chúng ta có. Thậm chí khi đã có thứ ta đã tìm kiếm nhưng rồi chúng ta lại cảm thấy chưa đủ và muốn tìm cái tốt hơn. Rốt cuộc cả cuộc đời ta cứ chạy đi kiếm tìm như thế!
Thực ra cuộc sống không phức tạp như chúng ta nghĩ! Chúng ta làm cuộc sống của mình trở thành phức tạp bởi chính những ước muốn và mục tiêu mà chúng ta đặt ra cho cuộc đời mình. Người có nhiều khổ đau là do họ có quá nhiều thứ mong cầu và ước vọng. Hạnh phúc tự nó đã có mặt cho chúng ta chứ chẳng ở nơi nào xa xôi để tìm kiếm, chỉ là cần một sự quay về để nhận diện hạnh phúc mà thôi!
Và người thương, hãy tự tìm cho mình câu trả lời: hạnh phúc của người thương ở đâu?
"Tự chơi được với mình mới thanh cao!".
Chẳng ai kỳ vọng gì nhiều ở mình hơn việc thấy mình sống thảnh thơi, an lạc! Học, làm việc hay phụng sự, .v.v cốt yếu cũng chỉ là để yểm trợ cho việc tu hành, thế nên đừng quá đặt nặng vào công việc mà quên mất mục đích đẹp đẽ ban đầu ta đến với đạo! Khả năng của mình tới đâu thì cứ chấp nhận, an vui tới đó, muốn nhiều trong khi phước đức, khả năng của mình chỉ có bấy nhiêu thì lại thành ra tự mình làm mình khổ. Có thể sống được bình an giữa cuộc đời đầy biến động này đã là món quà vô cùng quý giá mà ta có thể dành hiến tặng cho cuộc đời rồi.
Những con người đang bị nhấn chìm trong đau khổ ngoài kia họ không cần ở người tu chúng ta quá nhiều bằng cấp, chức vụ... Cái họ cần đôi khi chỉ là được thấy: một sự vô uý, bình an!
Đến một lúc nào đó ta có thể để yên cho những mong chờ không cồn cào đói khát, đến lúc nào ta có thể nhìn những nỗi khổ niềm đau trong ta tự đến rồi đi bằng đôi mắt an nhiên không khiếp sợ thì khi ấy ta đã có thể đứng vững trên hai chân mình.
Vậy thì, chờ đợi có còn là hạnh phúc?
Ngắm đóa hoa dại bên đường cũng có thể mỉm cười, nhìn cơn gió thổi qua cũng có thể làm mình hạnh phúc! Đã bao lâu rồi chúng ta chưa ngồi lại uống trà với nhau?
No comments:
Post a Comment