Wednesday, April 3, 2024

Dung Hạ D G H

 
ĐÃ LẠNH LỜI RU
Tôi về lại tháng mười hai
Rừng xưa hết lá buồn lay lắt buồn!
Thương con chim vịt đầu truông
Ngẩn ngơ gọi bạn chiều hôm bên trời.
Tháng mười hai của tôi ơi!
Về đâu tiếng hát nửa đời tìm nhau?
Mùa xưa trăng chết bên lầu
Thơ tôi từ đấy cũng nhàu nhĩ phai!
Ai làm tóc đoạn lìa vai
Cho thôn Đông nhớ thôn Đoài rưng rưng
Cho người thương hóa người dưng
Mấy mùa thơ lạnh buốt từng lời ru!
Tìm nhau trên đỉnh phù hư
Tháng mười hai chết khi thu chưa đầy!
Tôi còn lại một tôi đây
Rừng khô khuất bóng nhạn bay cuối nguồn!
 
ĐÃ MỎI CƠN MÊ
Tôi về núi một đêm sâu
Thương con nhạn lẻ gục đầu bơ vơ
Tiếng kinh còn vọng đôi bờ
Đường mê đã mỏi cơn mơ buổi nào!
Thì thôi! Khăn áo xôn xao
Trả người - một - thuở - làm - đau - đớn người
Và lời gian dối khóc cười
Xin còn giữ lại cho đời, để quên!
 
ĐÃ MÒN DẤU XƯA
Nước mắt tôi từ buổi chia tay người
Rất lặng lẽ nhỏ trên từng nỗi đợi
Ngày cỏ ướt, bờ xa ai bước vội
Lời tình xưa cũng thả trôi theo dòng
Bầy én cũ mùa xuân nào đã vắng
Câu hát buồn bay mãi giữa trời không
Nước mắt tôi từ buổi đợi tin người
Rất lặng lẽ nhỏ trên tờ thư cũ
Ngày gió lớn, trời sầu, chân bước mỏi
Người bỗng cười cay đắng giấu niềm riêng
Tôi cúi đầu nhắc mãi một lời quên
"Tình chẳng hẹn, biết đâu mai mốt sẽ..."
Xin hạnh phúc đến cho người vẫn đợi
Một lần quên, rưng nước mắt ngậm ngùi!
 
ĐÃ THIÊN THU RẤT LÂU DÀI TRONG NHAU
Người về từ buổi ban sơ
Áo bay trắng mộng - tình - cờ chưa phai
Bỗng quên mình đã u hoài
Đã thiên thu rất lâu dài trong nhau
Đã đầy ắp những hư hao
Mà ngơ ngẩn níu tay vào hư không!
Chỉ là sương khói bềnh bồng
Với ngàn hụt hẫng giữa mông mênh buồn!
Ừ thì, dẫu cuộc tình suông
Cũng xin thương một chút cuồng dại xưa
Đường thu, lạnh sắp về chưa?
Mà tôi giờ đã như mưa cuối mùa!
Mai đem nước mắt còn thừa
Về nuôi lại mộng thuở vừa mới yêu ...
 
ĐÃ VỀ XA XÔI
Đêm nghiêng mắt tối
Nghe ngoài hiên mưa
Nghe trong hồn lẻ
Chợt buồn hơn xưa
Thời gian nào hằn
Trong ta dấu vết
Nỗi nhớ đã già
Chừng như mỏi mệt
Ta cũng đã già
Mà sầu năm nao
Vẫn còn mải miết
Đi về một bóng
Sáng sớm, trưa, chiều
Người xưa nào biết
Đời ta đìu hiu
Ngày như cánh lá
Rụng xuống vai buồn
Tình ta nào được
Mấy lần tay nắm
Mấy lần môi hôn?
Bên hiên tình cũ
Lời ai ngậm ngùi
Đường xưa mấy nẻo
Người đành xa tôi!
 
ĐẮNG ĐÓT!
Tôi về phủi sạch sầu xưa
Với tay níu chút nắng vừa ngang qua
Tạ ơn người đã quên ta
Buồn vui rồi cũng theo tà huy, phai!
 
ĐỂ NẶNG TÌNH ĐAU
Tôi của ngày xưa đã chết rồi
Từ ngày yêu dấu kịp lìa ngôi
Xiêm áo xênh xang còn đâu nữa
Son phấn giờ đây cũng ngậm ngùi .
Tôi của ngày xưa không còn buồn
Bởi đời đã lắm nỗi đau thương
Thì có gì đâu hờn với tủi
Chỉ là một chút bụi tro vương .
Tôi của ngày xưa đã cố tìm
Vòng tay níu mãi bóng trăng đêm
Dưới hồ - nước - bạc - tình nông nỗi
Vạn kiếp còn ôm bóng nguyệt chìm
Là đã không còn tôi ngày xưa
Ngậm ngùi pha nước mắt theo mưa
Mà sao dư lệ còn nuôi mãi
Để nặng tình đau mấy cho vừa?
 
ĐÊM THƯƠNG CÂU "...GỪNG CAY MUỐI MẶN..."
Quỳnh một chén ngất ngây đêm nguyệt tận
Thơ cạn nguồn rơi rụng dưới trăng suông
Đàn sai cung ngỡ ngàng câu "...muối mặn..."
Mềm môi ta tiếng hát nửa đêm. Buồn!
Sương ướt áo hay lệ đầy mộng cũ?
Tình trăm năm phai nhạt có bao ngày!
Ôi tiếng cười đớn đau như dã thú
Một đêm nào nhớ nguồn cội thoát thai
Là tôi đấy một đời yêu khờ dại
Mím môi cười mà nước mắt rưng rưng
Người cứ đi và xin đừng ngoảnh lại
Bởi vì tôi xưa cay đắng đã từng
Đêm nước mắt đêm dài đêm quạnh quẽ
Đêm quay cuồng nhung nhớ bóng ai xưa!
Mà ngẩn ngơ thương "...gừng cay muối mặn..."
Tình trăm năm Sao chỉ có duyên thừa!
 
GIỌT ĐẮNG
Tôi về giã nỗi - buồn - tôi thật nhuyễn
Cho thêm vào gừng, tiêu, muối, ớt, chanh
Thêm nước mắt rồi viên thành giọt đắng
Ngậm dần trong nhắc nhớ: mộng tan tành!
 
GIỮ GIÙM NHAU CHÚT MẶN MÀ NGÀY XƯA
Chim trời đã khuất nẻo xa
Nhớ làm chi kẻ phôi pha cuộc tình
Người thơ ngày ấy lặng thinh
Giữ giùm nhau một chút bình yên xưa
Gửi người ngày nắng ngày mưa
Gửi dòng nước mắt đã thừa nỗi đau
Gửi người luôn những hư hao
Từng ngày qua đã giết nhau dịu dàng
Gửi người nỗi nhớ muộn màng
Đã ngày đêm lặng lẽ mang theo đời
Trả người câu hát chơi vơi
Những vần thơ giết tim tôi một chiều
Trả mùa thu ấy tôi yêu
Để dành trọn lấy quá nhiều xót xa
Gửi người thương nhớ đã già
Giữ giùm nhau chút mặn mà ngày xưa
Tháng tư trời vẫn hay mưa
Giữ giùm tôi tiếng khóc chưa nhói lòng
Giờ thì còn lại gì không?
Còn tôi - một xác ve hồng tả tơi!
 
GIỮA CUỘC NGƯỜI, MƠ LẠI BUỔI CHUNG ĐÔI
Rồi em có quên không mùa thương cũ
Khi ngoài kia mưa tháng bảy rưng buồn
Con nước lớn chở niềm đau ấp ủ
Trôi về đâu cay đắng đã ngàn muôn!
Từ dạo bước - chân - nhau chừng đã lạc
Niềm vui ai đem trang trải cho đời
Đâu biết ai vẫn một mình ngơ ngác
Giữa cuộc người, mơ lại buổi chung đôi!
Mưa tháng bảy mưa dầm khơi nỗi nhớ
Một chiều xưa lặng lẽ mất hơi người
Tay yếu đuối nên để chìm duyên nợ
Ngẩn ngơ nhìn ngày tháng cứ chơi vơi
Và từ đấy bước - đời - nhau xa mãi
Có ăn năn lòng cũng sạn chai rồi
Có tiếc nuối những ngày yêu vụng dại
Cũng chỉ là kỷ niệm, một lần thôi!
 
GỬI LẠI ĐỜI NHAU
Đêm trùm chăn khóc một mình
Bởi ta khờ ngốc nên tình vụt xa
Thạch sùng tắc lưỡi canh ba
Bật cười mai mỉa rằng ta...lụy người!
Giờ còn lại những chơi vơi
Đôi bờ mi ướt, một đời héo khô
Tình kia chôn vội đáy mồ
Ngàn năm sau vẫn còn mơ tái hồi
Thì thôi, ừ nhé! Thì thôi
Đời nhau gửi lại thật rồi , người ơi!
Chỉ còn tôi - một mình tôi
Chiều hoang, bóng nắng bồi hồi thương mưa!
 
GỬI NGƯỜI CÂU NHỚ CÂU THƯƠNG
Như cơn giông đến tình cờ
Một ngày mưa bệnh, một giờ nắng đau
Đã gầy héo, đã xanh xao
Đã ôm không hết nỗi sầu biệt ly!
Rồi ngày nào đó, tôi đi
Nhốt câu thơ muộn từ khi nhớ thầm
Tôi đi, rũ hết bụi trần
Rũ luôn câu hát nợ nần thuở xưa!
Một chiều nhạt nắng phai mưa
Rũ buồn tủi lại đời- thưa- thớt- lòng
Tôi đi, về cõi mênh mông
Với cây với lá rất nồng nàn hương
Gửi cho người một câu thương
Một câu nhớ để còn mường tượng thôi
Gửi cho người nửa môi cười
Để sau có thể vẽ vời tình chung!
Gửi người một chút mông lung
Từ ngàn xưa đã rưng rưng nỗi niềm
Rồi thôi, rũ sạch muộn phiền
Về miền xa vắng và quên, thưa người!
 
GỬI NGƯỜI XA XĂM
Để nhớ một người...xưa rất xưa!
Nước mắt đã rơi
Nồng nàn trên gối
Ai khóc một mình
Đêm nào mưa vội!
Là xa thăm thẳm
Như mây trên ngàn
Lời tình vang vọng
Từ cõi hồng hoang
Tay níu tri âm
Lời không thể nói
Như tượng đá buồn
Ngàn năm đứng đợi
Mưa tuôn ướt vai
Ướt lời sám hối
Của tôi...với người
Một lần nông nỗi
Giờ thì còn lại
Lời buồn âm thầm
Thả vào mây gió
Gửi người xa xăm.
 
HẠ THƯƠNG
Em còn gì để nói với tôi không
Đóa hoa tím của một thời lặng lẽ?
Con sông xưa mang nỗi buồn mới ghé
Chảy ngược dòng về ký ức nào xưa
Em có còn hay khóc những ngày mưa
Những sáng cô đơn những chiều quạnh vắng
Những khi một mình trong đêm tĩnh lặng
Em có buồn, có nhớ mảnh tình phai?
Nhớ ngày nào con suối mộng chia hai
Tôi một nửa không cùng em - có lẽ
Nửa mộng kia, em một mình quạnh quẽ
Xác xơ buồn - thương lắm, bởi vì đâu?
Nếu còn gì mình để lại cho nhau
Hãy giữ giùm tôi một lời tạ lỗi
Tôi sẽ mang theo bên mình, rất vội
Giọt nước mắt thầm ngày ấy em trao.
 
HAI NĂM SẦU ĐÃ VỪA CHƯA?
Từ em rời bỏ cuộc buồn
Thả trôi cay đắng về nguồn cội xưa
Hai năm sầu đã vừa chưa?
Hai năm đủ để người thưa thớt lòng?
Còn đây một mảnh - tình - không
Có ăn năn cũng lạc dòng - đời - nhau!
Người xa như nước qua cầu
Tình giong ruổi mất thuở vào cuộc yêu!
Hai năm thương nhớ đã nhiều
Biết làm sao trả hết kiều diễm xưa?
Thì thôi, còn chút âm thừa
Xin người giữ lại cho vừa lòng nhau!
Rồi mai có đẹp trầu cau
Cũng xin đừng tội kẻ - vào - thiên - thu
Trăm năm tình đã mịt mù
Ngàn năm sầu biết có u ẩn chìm?
 
HOÀNG HÔN TÔI
Rồi mùa xưa cũng phai tàn
Tôi còn đây với miên man cõi người
Mưa thì chầm chậm mưa rơi
Cuộc tình buổi ấy vẫn ngời ngời đau
Tìm người trong giấc chiêm bao
Não nùng tiếng gọi bay vào hư vô
Trăm năm một phút tình cờ
Thả trôi lời hứa để ngơ ngẩn sầu
Bóng người xưa ấy về đâu?
Còn chăng đôi khúc kinh cầu nguyện xa
Mưa thì chầm chậm mưa qua
Buồn xưa rồi cũng sẽ già nua tôi
Chiều thương cánh nhạn bên trời
Tôi hoàng hôn cả một đời! Vì ai?!!!
 
HỎI
Đêm vẫn sâu và dài như nỗi nhớ, những giọt buồn cứ cần mẫn nhỏ vào tim. Biết tìm đâu những giây phút êm đềm, những lời nói dịu dàng của một thời đã cũ?
Đêm vẫn đen và chờ mong vẫn thế, gió vẫn thì thầm réo rắt điệu tình ca. Người ở chốn nào bên kia bờ ngăn cách, biết có thể còn gặp nhau khi bóng xế trăng tà?
Có một người đứng ở cuối sông Ngân, mãi hướng về đầu sông Ngân xa tắp, chỉ thấy mây trời ngút ngàn thăm thẳm, hỏi người đầu Ngân hà còn nhớ kẻ cuối sông?
 
HỎI LÒNG GIỜ ĐÃ QUÊN CHƯA?
Tôi đi tìm lại tôi xưa
Bên vườn thơ cũ người vừa bỏ quên
Hai năm ôm một lời nguyền
Hai năm đời đã đủ điên đảo đời
Hoa tàn, trăng lụn, hồn côi
Một bên lở, một bên bồi dòng xưa
Tháng sáu lệ tràn theo mưa
Làm sao tìm lại thuở - chưa - yêu - người?
 
HỎI THẦM NGƯỜI ĐÃ QUÊN CHƯA
Nghe tiếng thời gian rơi ngẩn ngơ
Mùa xuân đi mất tự bao giờ
Thoảng như trong gió lời ai hát
"Ngày đó chúng mình..."sao bơ vơ!
Ta biết người qua là bóng mây
Nghìn trùng thương nhớ phủi theo tay
Chiêm bao tình mỏng như làn khói
Còn lạnh dư hương một phút này
Ta biết người qua là cánh chim
Từng ngày mưa nắng gội bình yên
Dấu xưa đã lạc trời yêu lạ
Mà tháng năm còn say bước điên
Sau những hoàng hôn đến không ngờ
Ta vàng võ đợi bóng trăng xưa
Thời gian con nước vô tình quá
Chợt hỏi thầm: người đã quên chưa?
 
HONG ĐỜI LIÊU XIÊU
Trời mưa ướt mắt ai rồi
Ướt câu thơ thuở mới bồi hồi yêu
Còn không một chút nắng chiều
Để tôi hong lại đời liêu xiêu buồn
Thưa người, một mảnh tình suông
Dù giây phút cũng khơi nguồn trầm luân!
Bởi quên câu hát nửa chừng
Trên môi vừa chớm ngập ngừng nụ yêu
Nên đem lời nói mỹ miều
Về thiên thu để người hiu quạnh người!
Bên chiều, cánh nhạn vừa rơi
Tình xưa giờ cũng mù khơi chốn nào!
Tôi về gom những hư hao
Những hờn tủi, những lao đao, để dành
Một mai thương tích có lành
Hóa vàng, đợi đến ngày thành hư không!
 
HƯ KHÔNG
Về đâu tôi, bước đời nghe đã mỏi
Dầu đã hao, tim đã lụn lâu rồi!
Chút ánh sáng của đóm tàn le lói
Sẽ bay về phương ấy, rất xa xôi!
Không có nắng sưởi cho hồn bớt lạnh
Không có mùa đau khổ với thương yêu
Xin nhỏ xuống cho một đời cô quạnh
Một lần thôi, tha thiết, khúc kinh chiều
Là sẽ hết những muộn phiền ray rứt
Những tủi hờn, cay đắng cũng trôi xuôi
Còn sót lại chút hồn thơ buổi trước
Giữ giùm tôi, cho vơi bớt ngậm ngùi!
 
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...