KHI TÔI ỐM YẾU
Những đêm dài trăn trở
Nằm nghe từng mùa qua
Chỉ còn là nỗi nhớ
Của một thời xót xa!
Bàn tay tôi gầy guộc
Ôm niềm đau không vừa!
Bên kia đời- trau- chuốt
Người vừa lòng hay chưa?
Yêu người, tôi hạnh phúc
Yêu người, tôi buồn đau
Yêu người, tôi mất tích
Yêu người, tôi hư hao
Vết thương không thành sẹo
Mà mỗi ngày một sâu
Ơn lành cho tôi với
Bước thời gian nhiệm mầu!
Trên vai ai một cuộc tình
Nặng oằn nỗi nhớ chiều thinh không buồn
Tiếng kinh cầu vọng qua truông
Nương theo lời gió nhắc nguồn cội yêu
Ừ thôi! Cay đắng cũng nhiều
Những đêm muối mặn, những chiều gừng cay
Hai năm sầu ấy có phai?
Hai năm, đã đủ ai hoài đời nhau!
Người đi qua cuộc bể dâu
Tôi chìm trong biển mưa - Ngâu - căn - phần
Hai năm nát cuộc tình trần
Thì xin được khóc một lần nữa thôi!
Tay lần chuỗi hạt tinh khôi
Tiếng thời gian gọi từng hồi ngẩn ngơ
Nghe trong tâm thức tình cờ
Câu kinh chiều rụng bên bờ nhớ quên!
Treo mình trên nỗi nhớ
Thả xuống dòng sông đau
Ta trôi hoài trôi mãi
Sóng triền miên bạc đầu
Đêm, lạnh lùng nguyệt tận
Ngày, trầm kha mưa tuôn
Tiếng ca nào chấp chới
Bên kia sông thật buồn
Vẫn còn đây vết tích
Một thời yêu xót xa
Lời tình nào không nói
Nên niềm đau cũng già
Đêm mơ về nơi ấy
Níu bóng người tri âm
Chợt giật mình thảng thốt
Tình ta...một nốt trầm
Trăng của ngày- xưa- tôi về đâu?
Mùa thơ buổi ấy rụng bên lầu
Khắc khoải cung đàn khuya não nuột
Tiếng buồn vang vọng bốn mùa, đau!
Đã chẳng còn ai để nhớ nhung
Làm sao nhắc được chuyện tương phùng!
Mây của trời xanh trôi vạn ngả
Nẻo về ai biết có còn không!
Nửa chén rượu mềm môi xót xa
Đèn khuya đối bóng một mình ta
Nửa chén mời người tri âm cũ
Nước mắt từ đâu bỗng nhạt nhòa!
Bão dậy giữa lòng đêm âm u
Bên đời đã gãy gánh tương tư
Giấc mộng trùng lai tìm đâu thấy
Ai người Phạm Thái khóc Quỳnh Như?!
Có nỗi buồn nào ngang qua đây
Chiều đông, mưa muộn tiễn chân ngày
Ai tiễn đưa ai ngoài vạn dặm
Cuối trời, một vạt nắng vừa phai
Mộng đã tan rồi theo tháng năm
Thời gian lặng lẽ trôi âm thầm
Tang bồng chí lớn đành gom lại
Vo thành một nắm, thả hư không!
Cánh mỏi, chim bằng đã rụng rơi
Mùa xưa yêu dấu cũng qua rồi!
Ai hận? Ai cười? Ai nuối tiếc?
Ai sầu chia biệt mấy trùng khơi?
Áo gội phong sương đời lữ thứ
Cuộc trần thao thức mãi canh thâu
Thương người lỡ vận sầu non nước
Thầm hỏi: cao xanh có bạc đầu?
Mưa bụi lất phất bay
Ướt mắt người cô lẻ
Đám lá vàng rơi nhẹ
Bên hiên nhà quạnh hiu
Khúc Phượng cầu một chiều
Đã sai cung lỗi nhịp
Đàn xưa giờ im tiếng
Thẩn thờ người trăm năm
Là nụ cười xa xăm
Đã biến thành mật đắng
Em bây giờ xa vắng
Buồn hơn tiếng thở dài
Thương nửa cuộc tình phai
Võ vàng câu hẹn ước
Người dấu yêu ngày trước
Giờ xa xôi muôn trùng
Giữa bến bờ mông lung
Còn có ai để nhớ?
Xa rồi như hơi thở
Một ngày mình thiên thu.
Hôm qua tôi lạc tôi rồi
Tìm hoài chẳng thấy nên ngồi lặng câm
Chợ đời mua bán thâm trầm
Tiền tài danh vọng, tối tăm, dối lừa
Tôi tìm tôi giữa ban trưa
Giữa trời đêm tối gió mưa bão bùng
Tôi tìm tôi giữa mông lung
Giữa chiều gió cuốn muôn trùng trùng xa
Tôi tìm tôi giữa ta bà
Thinh không rét buốt, trăng ngà vỡ tan
Tôi tìm tôi giữa nhân gian
Về đâu? Một đóm lửa tàn lẻ loi!
"Nhớ buổi hoàng hôn phơi áo lụa
Em cười ngơ ngẩn bóng tà huy"
Câu thơ ngày cũ chưa phai nhạt
Mà bước xuân qua chẳng hạn kỳ
Một người ôm mộng sang thuyền khác
Một kẻ đi tu bỏ nợ trần
Áo lụa không còn quay quắt nữa
Tình ơi, xin gửi lại nhân gian
Bóng lẻ bên đời có nhớ ai?
Lời kinh còn vọng những đêm dài
Vô ngôn, ngày ấy sao không nói
Để mãi bên trời, cánh nhạn bay!
Đốt nén hương trầm đưa tiễn nhau
Mười năm, áo cũ đã phai màu
Cúi tạ ân tình người buổi trước
Và nhớ, xin đừng nợ kiếp sau!
Em bỏ đời cô giáo
Lên rừng làm tiều phu
Gom hết buồn năm ấy
Hỏa thiêu trong mịt mù
Chút tàn tro sót lại
Mang về thầm nâng niu
Để mùa đông gió bấc
Sưởi ấm hồn cô liêu
Cả một đời xa xứ
Nhớ quê nhà tái tê
Biết bao giờ trở lại
Chốn xưa nơi hẹn thề!
Và bao mùa trăng lạnh
Em vẫn làm tiều phu
Gom lá rừng hỏa táng
Tình yêu bay xa mù!
Một đêm đầy, một đêm vơi
Một đêm say với vạn rời rã đau
Lệ nào nhỏ xuống đời nhau
Khóc người buổi ấy sầu bao la sầu
Thôi em, mùa đã phai rồi
Sao chìm, nguyệt lặn còn bồi hồi chi!
Người xa như cánh chim di
Còn mang theo nỗi từ ly ngậm ngùi
Cuộc buồn ấy đã chia đôi
Sao đành níu những đầy, vơi, mất, còn?
Thôi em, đời lắm hao mòn
Giữ làm chi nỗi héo hon đã già!
Người đi như bóng câu qua
Còn chăng một giấc Nam Kha ngỡ ngàng!
Đã thành bóng lẻ hồn hoang
Tìm nhau chỉ thấy lệ tràn thiên thu!
Thôi em, tình đã mịt mù
Chìm trong hương khói lời ru buổi nào
Về đi em, giấu hư hao
Giấu sầu tủi, giấu lao đao một đời
Để anh được ngậm môi cười
Mà quên đi một kiếp người trầm luân!
Về đi em nhé, cố nhân!
Lặng lẽ nơi này một bóng tôi
Vầng trăng ngày ấy vỡ lâu rồi
Bài thơ tôi viết người không hiểu
Thì nói làm chi tiếng đãi bôi!
Chẳng trách hờn nhau một chút gì
Chỉ mong người hãy lãng quên đi
Và xin tha thứ lời từ tạ
Nếu sớm mai này...tôi bỏ đi
Đừng hỏi vì sao, đừng hỏi nữa
Vì đời không ước hẹn cho nhau
Vì người với tôi không cùng lối
Vì mình chỉ là...thoáng chiêm bao
Thì thôi! Xin hẹn nhau kiếp khác
Nếu còn gặp lại, là tri âm
Cùng nhau chia sẻ đời đen bạc
Và hãy quên tôi - một nốt trầm!
Nước mắt đã nhỏ xuống
Trên cuộc tình chia đôi
Và hai năm muối mặn
Gừng cay, một mình tôi!
Người vẫn là bóng nắng
Ấm tôi - mùa - thu - phai
Người vẫn là cơn mưa
Thắm tôi - mùa - hạ - đỏ
Những đêm xuân u hoài
Những ngày đông buốt gió
Sao người lại tìm đến
Chia nửa cuộc đời tôi?
Sông tình không hò hẹn
Nên bên lở bên bồi!
Sao không để tôi lạnh
Như những mùa đông qua?
Mà lại làm tôi khóc
Vì những lời thiết tha?
Mình có duyên không nợ
Nên hãy để mình tôi
Gói đời trong cô quạnh
Như từ xưa đã rồi!
Xin cúi đầu tạ lỗi
Với người - tôi - dấu - yêu
Và gửi dòng nước mắt
Giữ giùm tôi trăm chiều!
Mùa xưa có cánh thiên di
Ôm niềm cay đắng chao đi cuối ghềnh
Tả tơi cánh gió muộn phiền
Về đâu trên vạn nẻo - mênh - mông - buồn?
Là tôi nước mắt dầm tuôn
Là người đã thản nhiên buông bỏ tình
Nỗi đau nào vẫn lung linh
Bên thềm câu hát đã nghìn trùng xa
Mưa thì cứ mãi mưa qua
Buồn tôi rồi sẽ đậm đà hơn xưa?
Ru hời tiếng võng đò đưa
Ngủ đi như thuở mình chưa đau đời!
Đêm nghe tiếng nhạn bên trời
Thương con chim lẻ bạn rời rã đau
Mai dù đời có hư hao
Vẫn còn ôm mãi những dào dạt xưa!
Băng qua con dốc muộn phiền
Tôi ngồi lại, đếm những triền miên đau
Là đây, đã gãy nhịp cầu
Nước đôi dòng ngược về đâu cuối trời?
Câu thề xưa rách tả tơi
Thì xin - dù chỉ nửa lời - bao dung
Và đây, ngày tháng chập chùng
Vẫn chờ để gặm nhấm từng nhớ, quên
Mùa xưa đã lạc bước tìm
Cuối ghềnh tiếng nhạn cũng im, thôi đành!
Và tôi với chút mong manh
Hỏi người buổi ấy còn xanh xao đời?
Còn cay đắng mỉa mai tôi
Còn chua chát với những bồi hồi riêng?
Đường yêu giờ đã thay tên
Dấu chân ngày cũ rêu lên phủ nhòa
Mai dù sầu có phôi pha
Vẫn đầy nỗi - nhớ - tình - ta, thưa người!
Từ người bước qua đời nhau rất nhẹ
Mùa bỗng phai theo từng cánh ngâu vàng
Con sâu nhỏ cuộn mình trong lặng lẽ
Tôi cũng oằn theo nỗi nhớ chưa tan
Ôi lời nói đắng lòng nhau buổi ấy
"Rồi sẽ quên như ta đã chưa từng!"
Là dao ngọt chém hồn tôi nát bấy
Ngẩn ngơ cười mà nước mắt bỗng dưng
Ừ thì thôi, mình chẳng còn nhau nữa
Vết chân nào rêu phủ cuối vườn yêu
Bầy nhện cũng nép mình trong góc tối
Quên đường tơ đã giăng mắc bao chiều
Ừ thì thôi, người cứ qua đi nhé
Đừng nhớ tôi - ga xép - quạnh hiu buồn
Câu thề hứa kiếp sau, xin gửi lại
Tôi với người, mãi mãi cuộc tình buông!
Đêm sâu cày xới cuộc buồn
Vết thương ngày cũ cũng hun hút dài
Tay ôm nửa mảnh tình phai
Làm sao vá nỗi đau này? Hỡi EM!
Mùa xưa đã lạnh môi mềm
Dấu hồng nhạn cũng khuất đêm trăng nào
Ai cười bên ngọn đèn hao
Nghe cay đắng liệm đời nhau mấy mùa!
Ừ thì xưa, đã rất xưa
Đã sầu mấy nỗi từ thưa thớt lòng!
Mai về người có thương không
Ngày rơi nát vụn cánh - hồng - đào - tôi
Đời nhau quá vãng lâu rồi
Mà trong hương khói còn bồi hồi mơ!
Xòe bàn tay những ngón gầy
Đếm xem mấy nỗi đau ngày chia xa
Vết thương xưa có lành da?
Mà niềm đau vẫn thật thà tháng năm!
Mùa yêu rơi rụng âm thầm
Chỉ còn lại những vết - thâm - rất - già
Vì đâu đời nổi phong ba
Vì tôi đã trót mặn mà người dưng?
Mưa qua miền nhớ chập chùng
Tôi qua con dốc lưng chừng nhớ quên
Đã tàn cơn mộng từng đêm
Đã dày hơn những muộn phiền héo hon
Gừng cay muối mặn đâu còn
Thề xưa cũng héo từ mòn tin nhau
Đã tàn rồi mộng trầu cau
Mảnh tình ấy cũng bay vào hư không
Và tôi - vẫn - mãi - mùa - đông
Ngập ngừng hâm lại chút nồng nàn xưa!
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê Mẹ ruột đau chín chiều
Sông dài chở nỗi đìu hiu
Cánh cò lặng lẽ qua nhiều gió sương
Mẹ ơi , sáng nhớ chiều thương
Mẹ dành trọn để cho con một niềm
Lời ru tha thiết từng đêm
Con đi dẫu hết đời mình không quên
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi Mẹ dắt con đi
Con thi trường học Mẹ thi trường đời
Giờ con tóc nhuốm sương rồi
Mẹ hiền yên nghỉ ở nơi vĩnh hằng
Lời ru ngày ấy dưới trăng
Bên hàng cau lướt thướt giăng ngang đồi
Cây đa trốc gốc còn chồi
Người thương đâu vắng chỗ ngồi còn đây
Mẹ ơi tháng rộng năm dài
Chỗ ngồi còn đó Mẹ nay không còn!
Hôm qua con khóc người dưng
Đêm này khóc Mẹ con rưng giọt sầu
Mẹ ơi, mưa nắng dãi dầu
Lời ru Mẹ vẫn nhiệm mầu trong con!
Nhớ xưa quán gió
Mình ngồi bên nhau
Cà phê đen nhỏ
Giọt buồn lao đao
Ước mộng trầu cau
Không còn có thể
Bởi đời dâu bể
Chia hai nẻo đường
Người về mù sương
Tay vàng khói thuốc
Ta buồn - lem - luốc
Tát cạn hồn thơ
Tình có như mơ
Những lời hẹn ước?
Lệ nào chảy ngược
Vào lòng nhau? Đau!
Là giấc chiêm bao
Một đời trăn trở
Mai về có nhớ
Mình sầu như nhau?
Trôi mãi về đâu thương nhớ ơi?
Người xa như cánh nhạn bên trời
Chơ vơ một bóng tôi mòn mỏi
Ngơ ngác mùa thu, tháng chín rơi
Lá vẫn đổ dài trên lối xưa
Heo may lành lạnh bước sang mùa
Tôi vẫn ngóng về nơi xa ấy
Đâu biết lòng ai có nhặt thưa?
Môi đã khô se lời thủy chung
Đàn xưa phím lạc với tơ chùng
Cố nhân biền biệt chân mây - vắng
Đời có còn ai để nhớ nhung?
Tháng chín người đi quên trở lại
Đàn hoài ngơ ngẩn dưới trăng suông
Một nửa hẹn thề trôi, trôi mãi
Còn lại nơi đây mộ khúc buồn.
Rồi tình cũng ruổi giong cương vạn dặm
Gió mùa xưa se sắt đến không ngờ
Khi cúi xuống nỗi buồn yêu dấu cũ
Bên đời người, tôi vẫn mãi bơ vơ!
Người về từ cõi hồng hoang
Trong chiêm bao bỗng bàng hoàng gọi tên
Chỉ là một giấc cô miên
Mà sao thương quá những nghiêng ngả sầu!
Tình ngày xưa ấy về đâu
Có tàn phai dẫu nhuốm màu thời gian?
Vụng về đôi cánh tay ngoan
Níu người tri kỷ đã ngàn trùng xa
Hỏi: Còn thương bóng trăng tà
Còn thương cành liễu vẫn tha thiết chờ?
Người cười lặng lẽ, trong mơ
Thôi đừng đợi nữa người thơ xa rồi!
Đêm tàn, trăng khuyết, hồn côi
Mắt mờ lệ, nhớ ra tôi - một mình
Người có về không, chiều cuối năm?
Chờ nhau từ buổi nguyệt chưa rằm
Tôi vẫn một mình đong nỗi nhớ
Bên đời người- đã- rất- xa- xăm!
Chẳng hẹn thề nhau cuộc tái hồi
Bởi ngàn năm trước đã chia đôi
Thì dù có đến ngàn sau nữa
Tôi mãi là tôi- của- ngậm- ngùi!
Người sẽ không về đây nữa ư?
Chiều đông tôi bỗng hóa sương mù
Lắt lay theo gió buồn hiu hắt
Đau đáu bên lòng một tiếng ru!
Chiều cuối đông còn ai với tôi?
Mùa xưa đi mất tự lâu rồi.
Xa cách một đời nhau, chẳng hẹn
Nước mắt mãi còn say đắm rơi!
Như hạnh phúc của một thời đã cũ
Đã mờ phai theo những dấu mây hồng
Bước chân người cát lấp một ngày mong
Một ngày đợi bên thềm rưng rức gió
Cũng muốn ném buồn bay ra khỏi cửa
Đốt trăm dòng chữ vụn giã từ nhau
Mà người ơi, tan nát nụ môi đầu
Dưới trời lạnh, đêm trăng nào đã khép
Xưa anh dắt em về qua mấy kiếp
Tình mang theo trên từng ngón tay hiền
Chẻ đôi lời ước hẹn để làm tin
Em đâu biết một ngày ta mất dấu
Em đâu biết một đời nhau đã phụ
Một đời nhau cay đắng mấy môi cười
Con mắt nào nói mãi một lời vui
Giờ đã tắt những mùa xưa kỷ niệm
Giờ đã tắt những buồn vui thoáng hiện
Những môi cười mắt liếc dậy xôn xao
Những đêm dài không ngủ đợi tin nhau
Người vắng bóng, buồn bay hoài như lá
Mùa thu rơi, em nhớ, biết không người?
No comments:
Post a Comment