NẾU
Những nỗi buồn xếp hàng trong trí nhớ
Bỗng hóa thành hồ lệ thật tinh khôi
Mai nếu đời xui chúng mình gặp gỡ
Có lau giùm dòng nước mắt cho tôi?
Có một mùa xưa bên sông Ngân
Người để quên tôi chẳng ngại ngần
Tim ôm đôi cánh tình vụn nát
Tôi còn gì nữa để nương thân!
Đã ngóng chờ nhau quá nửa đời
Đã mòn mỏi lạnh những đêm vơi
Đã rưng rức nhớ chiều đông tận
Mà bóng xưa: cánh nhạn bên trời!
Tôi sẽ quên người nhé, được không?
Để giữ cho tim một chút hồng
Để mắt không còn hoen ướt nữa
Và để cho mình thôi nhớ mong
Nên xin gửi lại mùa đông ấy
Với nhánh thơ tình ngan ngát hương
Lặng lẽ bên đời nhau - đành vậy
Ngàn năm mơ mãi mộng thiên đường!
Từ người để mùa đông buồn ngơ ngác
Bên đời nhau khi hạnh ngộ chưa đầy!
Chân bước hụt, tôi một mình thất lạc
Giữa cuộc người chìm nổi với tỉnh say!
Là đã hết câu gừng cay muối mặn
Đợi chờ theo năm tháng ngẩn ngơ dài
Tay vuốt mặt, tay ôm tình lận đận
Mới thấy mình thật sự đã tàn phai!
Ừ thì thôi! Người cứ đi đi nhé!
Mộng đời nhau đã lỡ tự lâu rồi!
Chỉ xin được ơn người, dù rất khẽ
Đã một lần cùng mơ ước chung đôi
Cho tôi gửi mùa xuân nơi ngõ cũ
Nhỡ lần nào người có ghé ngang qua
Giữ giùm nhau chút mùi- hương- mới- nụ
Của ngày xưa yêu- đã- rất- thật- thà!
Mai mốt tôi về bên kia núi
Thương bầy cỏ dại đứng trơ vơ
Thương cây hoa lẻ bên thềm vắng
Sương khói chiều hôm phủ mịt mờ
Mai mốt tôi về bên kia sông
Thương con suối nhỏ lẻ loi giòng
Chở nặng buồn tôi từ độ ấy
Không còn nước mắt để chờ mong!
Mai mốt tôi về nơi thiên thu
Trả lại trần gian lắm bụi mù
Chỉ xin giữ lại lời hẹn ước
Kiếp nào còn gặp, sẽ vô ưu!
Ta về mở cổng vườn thơ cũ
Đốt đuốc soi tìm yêu dấu xưa
Người xa như tự ngàn năm trước
Hiu hắt đời ai đã mấy mùa!
Ái khanh ơi chiều nay trời lạnh lắm
Ta một mình quay quắt nhớ thu xưa
Mấy mùa thương không một lần gặp gỡ
Ta đau lòng, khanh có biết hay chưa?
Là nước mắt bên đời nhau đã cạn
Mà dấu yêu không thể với tay ghì
Ta lặng lẽ bên ngai thờ dĩ vãng
Xót xa nhìn khanh trở gót thiên di
Là thôi thế! Một đời nhau chẳng vẹn
Đường mây xa có nhớ nẻo quy hồi?
Ái khanh ơi! Kiếp này ta lỗi hẹn
Xin một lời: kiếp khác sẽ chung đôi!
Mình còn nhau như mùa thơ xưa không?
Người xa xăm nên mình tôi âm thầm
Chân không quen trên dặm đường dong ruổi
Mắt vẫn từ ngày ấy mỏi mòn trông
Mình còn nhau như mùa đông năm xưa?
Người xa xôi, xa biết mấy cho vừa
Tôi vẫn mỏi níu ghì hình bóng cũ
Mãi chập chờn quay quắt những ngày mưa
Người quên tôi? Ừ, thì người đang quên
Chiều bơ vơ nên chiều không êm đềm
Tôi một mình tôi ngu ngơ tìm kiếm
Chút hương tình ngày cũ mãi không tên
Đàn xưa đâu? Ôi đàn xưa nay đâu?
Bàn tay khô run run trên môi sầu
Mắt bỗng ướt như lần nào chợt hiểu
Mãi một đời không nguôi được niềm đau
Chiều đi từng bước ngập ngừng
Áo sương mỏng phủ rưng rưng mắt buồn
Mỏi tay ngoắc bóng tình suông
Dấu thời gian xóa mờ nguồn yêu xưa
Người xa xăm bước chân thưa
Gửi buồn lại tóc cũng vừa pha sương
Cỏ vàng, lá rụng, người thương
Đàn xưa đã dứt tơ vương mấy mùa!
Thì thôi, câu hát chiều mưa
Còn thương không, thủa mình chưa ngại ngần?
Gửi người hết những ăn năn
Chiều nao đã lỡ mang thân tội tình
Rã rời một kiếp điêu linh
Áo phai còn xót chút tình xa xưa?
Biết chăng ngày nắng, ngày mưa
Nhớ người tôi khóc như chưa bao giờ?!!!
Khi về lại tháng mười hai
Thương câu thơ cũ vẫn dài nỗi đau
Tìm nhau thôi đã bạc đầu
Dáng xưa giờ cũng nhuốm màu thời gian
Người xa như nước trên ngàn
Đổ về sông rộng chẳng tràn qua tôi
Có chăng một chút ngậm ngùi
Thương cây cỏ lạ vẽ vời đồng khô
Rồi mai, rồi mốt, bao giờ
Đường mây năm cũ thôi hờ hững bay?
Khi về lại tháng mười hai
Trời mưa? - không - nước mắt ai ngập ngừng!
Băng qua nỗi nhớ mịt mùng
Tìm nhau từ buổi nghìn trùng thiết tha
Niềm đau ngày ấy cũng già
Tôi còn đây những xót xa trong ngần
Bóng người như áng phù vân
Trên non ngàn bỗng hóa thân một chiều
Thả vào tôi những đìu hiu
Những tan vỡ của mỹ miều, rất xưa
Thì thôi, câu hát chiều mưa
Người ru tôi - thuở mình chưa muộn phiền -
Cũng đành như tiếng chim đêm
Vọng về từ cõi xa, miên viễn buồn
Thấm tôi từng giọt tủi hờn
Từng quay quắt nhớ, từng mường tượng đau
Rã rời câu hẹn mai sau
Tóc xưa giờ đã nhuốm màu thời gian
Chiều phai, bóng đổ trên ngàn
Tôi phai từ buổi nồng nàn người dưng!
Chiều rơi cho trọn cuộc buồn
Một ngày mưa lỡ quên nguồn yêu, tôi
Đã vàng thu những đêm vơi
Đã dài hiu hắt nửa đời chờ nhau
Ai mang xiêm áo qua cầu
Bước xa còn để bên lầu thơ nghiêng
Từ ly uống cạn chén, quên
Ngày sau ai biết còn phiền muộn không!
Đong đưa rượu đắng hương lòng
Giọt se sắt lạnh, giọt nồng nàn cay
Sầu này ai để cho ai
Mây ngày xưa biết giờ bay phương nào?
Đã tràn trề những hư hao
Đã không còn một lối nào qua tim
Chiều rơi lặng lẽ bên thềm
Chút tình xưa ấy có chìm hư không?
Người bỏ lại mùa - thu - tôi từ độ
Vàng chưa phai cánh mỏng trước hiên nhà
Con sáo nhỏ còn ngập ngừng e ấp
Trên vai người, mơ trộm khúc tình ca
Là hạnh ngộ một đời nhau, có lẽ
Lời thầm thì yêu dấu buổi ban sơ
Chúng mình sẽ là trầu cau mãi nhé!
Hẹn thề xưa, ai biết có bao giờ?
Và người đi để lại vầng trăng khuyết
Lá vàng phai tơi tả dưới mưa buồn
Con sáo cũng ngậm ngùi lời ly biệt
Rũ cánh mềm mong đợi mỗi hoàng hôn
Ừ thì thôi, người cứ đi đi nhé!
Cánh buồm xưa mê mải cuối chân trời
Vẫn ơn người dù một lần gặp gỡ
Cũng một đời hạnh phúc mãi khôn nguôi!
Ngày tôi bỏ phố xuôi rừng
Tiếng thơ từ ấy cũng rưng rưng buồn
Bên kia con dốc mù sương
Đã rời rã giấc - mộng - thường - cùng - nhau!
Người thênh thang chốn giang đầu
Tôi thầm lặng nuốt vội câu tạ từ
Tình trần gãy gánh tương tư
Trăm năm một giấc phù hư, cũng đành!
Ơn người từng giọt nắng hanh
Từng cơn mưa muộn dỗ dành niềm đau
Ơn người, dù đã hư hao
Đã trầm lắng, đã chìm sâu bên đời!
Một mùa thu nữa vừa rơi
Và tôi, cánh vạc cuối trời, buồn hiu!
Đêm ru chiếc bóng bên tường
Bỗng đau theo nỗi - dị - thường - phong - ba
Lời yêu buổi ấy chưa già
Mà tình - đã - bạc - đầu - ta mất rồi!
Ta về đếm lá chờ thu
Mỏi tay ngoắc bóng tình mù mịt xa
Người cười như mới hôm qua
Còn say sưa khúc tình ca mơ màng
Lần dò từng bước gian nan
Ta trôi vào cõi nhân gian muộn phiền
Linh hồn bỗng hóa đảo điên
Vong thân từ buổi chạy nghiêng ngả tìm
"Tìm ai như thể tìm chim
Chim bay biển bắc, ta tìm biển nam"
Mải mê ngậm ngải tìm trầm
Rừng yêu lạc lối, nẻo thâm u chờ
Đành thôi tàn tật ước mơ
Ta giờ: một kẻ ngốc khờ vô minh
Ngồi đây đếm lá ru tình
À ơi một kiếp - chỉ mình với ta
Trời mưa ướt mắt ai rồi
Ướt lời thề hẹn của tôi với người
Cuộc tình xưa đã tàn hơi
Mà trong sâu thẳm vẫn ngời ngời mơ!
Ai đem câu hát tình cờ
Về ru lại những bơ vơ đã từng
Mưa thì mưa đổ rưng rưng
Giọt buồn, giọt tủi, giọt chừng như đau!
Tiếc mùa xưa vội qua mau
Sầu nào nhỏ xuống đời nhau? Thưa người!
Có một chiều nào như chiều xưa
Người bỗng xa tôi đến không ngờ
Tay ôm nỗi nhớ vừa rỉ máu
Chợt thấy đời mình quá bơ vơ!
Người đã xa rồi như mây xa
Sầu tôi buổi ấy vẫn chưa già
Vẫn đâm nhánh mới theo ngày tháng
Chẳng biết bao giờ sẽ phôi pha!
Tôi vẽ buồn tôi trên ngón tay
Trên bờ vai nhỏ đã hao gầy
Trên bài thơ mới người không đọc
Trên món nợ tình tôi trót vay
Thì người cứ đi như buổi nào
Bởi mình chỉ là giấc chiêm bao
Chỉ mong nước mắt không nhiều nữa
Như những ngày qua...đẫm ngọt ngào
Tôi về ướp mật hương ngày cũ
Nhỏ xuống tình - nhau - đã - ngậm - ngùi
Mai nhỡ vết thương lòng mưng mủ
Vẫn còn le lói chút niềm vui!
No comments:
Post a Comment