Wednesday, April 3, 2024

Dung Hạ U V X

 
Ừ THÔI! ĐÃ LỠ XUÂN THÌ
Tôi về tìm lại bóng tôi
Từ người rời bỏ cuộc đời nhau, đi
Ừ thôi! Đã lỡ xuân thì
Tháng tư nào để trời nghi ngút sầu?
Ai làm nên cuộc bể dâu
Cho người cuối bãi, kẻ đầu sông Tương!
Đã tàn phai một mùa thương
Đã vàng - võ - biết - mấy, đường tôi qua!
Tháng tư hoa rụng hiên nhà
Nhớ con bướm chốn giang hà xa xăm
Cố nhân giờ đã mù tăm
Sao còn khơi vết - thương - trầm - trọng xưa?
Tháng tư trời đã vào mưa
Lệ nồng - nàn - đổ bởi chưa nguôi người!
 
VÀ HOÀNG HÔN TÔI
Rồi mùa xưa cũng phai tàn
Tôi còn đây với miên man cõi người
Mưa thì chầm chậm mưa rơi
Cuộc tình buổi ấy vẫn ngời ngời đau
Tìm người trong giấc chiêm bao
Não nùng tiếng gọi bay vào hư vô
Trăm năm một phút tình cờ
Thả trôi lời hứa để ngơ ngẩn sầu
Bóng người xưa ấy về đâu?
Còn chăng đôi khúc kinh cầu nguyện xa!
Mưa thì hờ hững mưa qua
Buồn kia rồi cũng sẽ già nua tôi
Chiều thương cánh nhạn bên trời
Tôi hoàng hôn cả một đời, vì ai!
 
VÀ LỜI - YÊU - ẤY - CHỈ - LÀ - MƠ - XƯA!
Ngày tôi rời bỏ cuộc buồn
Mới hay đời đã khơi nguồn trầm luân
Người như cánh gió vô chừng
Một ngày bỗng hóa người dưng không ngờ
Ném tôi vào cõi bơ vơ
Với mênh mông lại, với hờ hững qua
Thuở nào sầu ngỡ phôi pha
Người gieo chi những phong ba đắng lòng!
Tôi giờ còn lại gì không?
Nửa vầng trăng lạnh đã bồng bềnh xa
Một con - tim - nát - thật - thà
Và lời - yêu - ấy - chỉ - là - mơ - xưa!
 
VÀ MƯA THÁNG SÁU
Mưa bay chiều tháng sáu
Mang nỗi buồn qua đây
Mưa không làm ướt áo
Sao lấp cuộc tình đầy?
Người xa xăm khuất nẻo
Mấy mùa trăng chơi vơi
Hồ cầm ai thắt thẻo
Cung bi thương một đời
Mưa tràn trên sóng mắt
Những giọt buồn rưng rưng
Có phai sầu cô quạnh
Từ bao năm đã từng?
Mưa rơi vào nỗi nhớ
Người đi vào mênh mông
Lời ru buồn hấp hối
Tình tan vào hư không!
 
VÀ QUÊN TÔI MỘT KẺ ĐỨNG BÊN LỀ
Đêm một bóng bên thềm trăng quạnh quẽ
Đốt sầu lên cho sáng lại câu thề
Lời cay đắng hôm nào người ném lại
Cũng vội vàng tỉnh giấc giữa cơn mê
Là giả dối là đoạn trường ai oán
Là chia ly là thù hận khôn cùng
Là nước mắt ngập tràn không thể nói
Dù nửa lời tạ lỗi với người thương!
Xin cho tôi đứng bên lề cuộc mộng
Làm người xưa dù chỉ mới hôm nào
Đã say đắm yêu tận cùng khánh kiệt
Đã mơ người trong từng giấc chiêm bao!
Tôi sẽ gom những lời thơ buổi ấy
Của người về để hâm lại buồn vui
Và gom cả những nhớ thương hờn lẫy
Làm hành trang đi nốt cõi ngậm ngùi
Xin hãy quên những mùa xưa kỷ niệm
Những đợi chờ quay quắt đến tái tê
Những hò hẹn sẽ yêu nhau suốt kiếp
Và quên tôi một kẻ đứng bên lề!
 
VÀ THÁNG HAI QUA
Buổi sáng, em chạy thật nhanh trên nỗi muộn phiền, cuối nẻo đường chờ mong không có anh ở đó.
Trời mùa xuân, tim em trơ trọi như cây cao su bên bìa rừng.
Thành quách nào đã ngăn trở đôi ta? Sao anh nỡ bỏ em bơ vơ trong cuối niềm tủi hổ?
Tháng hai mà trời lạnh như sương. Trong vô cùng nhớ anh, em treo dung nhan mình trên cành cây héo úa, thầm hỏi còn đắng cay nào ta để lại cho nhau?
Một hạt mưa vương nhẹ trên mi, em kính cẩn nghiêng mình trước thi - hài - tình - ta. Nỗi nhớ lung linh như hạnh phúc. Anh đã bỏ đi và ngày tháng cũng ngủ yên. Sớm mai, khu vườn xưa không còn em, xin tha thứ nỗi yêu thương đã một đời lầm lạc mà trong cơn mê đắm, dù đường thênh thang vẫn mất lối đi về.
Đừng tạ ơn nhau bằng lời - phỉ - báng - ngọt - ngào đó, hỡi anh yêu dấu, bởi ngôn ngữ không còn để diễn tả nỗi khổ đau, bởi môi đã khô se, bởi tim đã lãng quên, bởi ngày đêm đã không để anh thoát thai từ kiếp gió. Sắt se nào quấn quýt trên tóc rối em xưa? Xin cứ đi thản nhiên như không bao giờ đến để từ miền giông bão, được bình thản quên nhau khi thương nhớ tuyệt mù.
Em quỳ xuống làm dấu thánh cầu xin cho linh hồn bình yên.
 
VÀ THÁNG HAI TÔI
Chợt gầy như chiếc lá khô
Đêm nào rụng xuống bên mồ tình say
Đèn khuya một bóng lắt lay
Nhớ người buổi ấy nghe dài niềm đau
Tương tư nửa bóng trăng sầu
Nguyệt cầm ai để đêm thâu trở mình!
Tiếng ca từ ấy lặng thinh
Có con chim bỏ cuộc tình bay xa
Tháng hai trời bỗng mưa qua
Cảm ơn người đã bỏ ta nửa chừng!
 
VÀ THÁNG TƯ TÔI
Rồi cũng hết tháng tư buồn thê thiết
Mà còn đây tôi hoang lạnh vô bờ
Tháng tư đã chia đôi đời - khắc - nghiệt
Để một người lạc nẻo biển bơ vơ!
Người ra đi bỏ mộng chiều xuân ấy
Nước bạc lòng nước vẫn mãi trôi xuôi
Cánh nhạn xưa bên trời tìm đâu thấy
Giữa cuộc buồn, ngơ ngác một mình tôi!
Tháng tư ơi, còn đâu bài hát cũ
Người mang theo thương nhớ đến phương nào?
Đã tan nát mộng - đời - nhau ấp ủ
Đã ngỡ ngàng từ tỉnh giấc chiêm bao
Và tháng tư một mình tôi đếm bước
Đường yêu xưa không còn lối quay về
Trăng đã lặn mà gió hoài lướt thướt
Để một đời ray rứt mãi cơn mê!
 
VÀ TÔI KẺ ĐÃ TRĂM NĂM
Tôi về núi một đêm sâu
Thương con sáo nhỏ ngậm sầu bơ vơ
Câu kinh còn vọng đôi bờ
Đường mê bỗng mỏi cơn mơ buổi nào!
Thì thôi, khăn áo xôn xao
Trả người một thuở làm đau đớn người
Và lời gian dối khóc, cười
Xin còn giữ lại cho đời, để quên!
Mùa xưa giờ đã thay tên
Mà tôi buổi ấy vẫn miên man còn!
Ai đem câu hát cũ mòn
Về nuôi lại giấc mộng đơn sơ, thầm
Và tôi, kẻ- đã- trăm- năm
Còn nương theo bóng nguyệt rằm về xưa!
 
VÀ TÔI: TRẦM TÍCH CÔ LIÊU
Người xa từ độ vào thu
Niềm yêu dấu cũ cũng mù mịt xưa
Vàng phai cánh lá sang mùa
Vàng phai tôi, những chiều mưa lặng thầm
Đã rời rã cuộc trăm năm
Buồn tôi bỗng hóa thành trầm tích sâu
Ai mang thương nhớ bạc đầu
Về nuôi câu hát "qua cầu gió bay"?
Dáng xưa từ đó hao gầy
Cầm như bóng nắng vàng phai cuối chiều
Ngày mưa lạnh biết bao nhiêu!
Và tôi: trầm tích cô liêu một đời
 
VALENTINE MƯA!
Ta viết lời tình buồn
Trên bóng chiều sắp tắt
Đôi bàn tay lạnh ngắt
Chia nửa đời mong manh!
Tóc đã không còn xanh
Mắt đã tràn u tối
Tim chực chờ hấp hối
Một ngày mưa tái tê!
Ai hát lời não nề
"Người ơi thôi...đừng trách..."
Bài cho tình xa cách
Bỗng thấy mình đau, đau!
Đâu là gì của nhau
Mà sao buồn thăm thẳm!
Mai về nơi xa lắm
Tương tư khúc Phượng cầu
Còn có gì cho nhau?
 
VẪN ĐỢI
Chợt nghe thương nhớ theo về
Buồn xưa với những u mê đã già
Chiều phai trên ngọn quỳnh hoa
Tôi phai từ buổi xót xa đợi người
Thời gian đuổi bóng tình rơi
Vẫn chờ mỏi mắt những lời đong đưa
Còn không câu hát chiều mưa?
Những lời hò hẹn như vừa hôm qua
Chiều phai trên ngọn soan già
Tôi phai từ buổi mặn mà người dưng
 
VẪN ĐÒI ĐOẠN VƯƠNG
Từ câu thơ cũ lạc dòng
Tôi về ôm nỗi buồn không bến bờ
Ai làm nát vụn đường tơ
Cho tôi thương mãi tôi- ngờ- nghệch- xưa!
Tháng mười hai trời không mưa
Ai về bến khác để thừa thãi tôi!
Bước chân ngày ấy xa rồi
Còn con sáo nhỏ ỉ ôi bên chiều
Còn tôi với những đìu hiu
Trăng chìm, hoa rụng liêu xiêu, dập dềnh!
Ừ thì, lòng nhủ sẽ quên
Mà sao nỗi nhớ cứ miên man dài!
Trăm năm cõi mộng vẫn hoài
Phù hư mấy kiếp còn đòi đoạn vương
Hồng trần chưa trọn niềm thương
Đầu thai kiếp khác vẫn mường tượng nhau!
 
VẪN MÃI CÒN MƠ BÓNG NGUYỆT RẰM
Đã mấy mùa qua bóng nguyệt chìm
Hồ cầm ai khóc dưới sương đêm
Lẻ loi một bóng, hồn thơ lạnh
Nhạc nhớ người xưa, thổn thức tìm
Cạn chén quỳnh say, cười nghiêng ngả
Mà sầu chất ngất vẫn chưa nguôi!
Ai biết nợ tình ai vay trả
Mà để riêng tôi những ngậm ngùi!
Cánh nhạn có về đây nữa không?
Mùa xưa đã vắt cạn hương nồng
Bóng lẻ trời tây gào khản tiếng
Khuất nẻo nhau rồi, phai nhớ mong?
Và chỉ mình tôi, một chỗ nằm
Ngóng người buổi ấy đã xa xăm
Cạn chén quỳnh say, hồn điên đảo
Vẫn mãi còn mơ bóng nguyệt rằm!
 
VẪN MỘNG TRONG ĐỜI MỘT NẮM TAY
Đã mấy mùa qua người biết không?
Buồn theo trăng quạnh chỗ tôi nằm
Thương tiếng chim đêm sầu lẻ bạn
Mỏi mắt bên đời nhau ngóng trông
Đã lạnh ngàn năm một ước thề
Dù đời vẫn mãi mộng phu thê
Thương quá bàn tay chưa kịp nắm
Mà bước chân xưa lạc nẻo về!
Tháng sáu ai còn ray rứt ai?
Nỗi đau ngày cũ cứ vơi đầy
Tàn mơ, nước mắt còn rơi mãi
Vẫn mộng trong đời một nắm tay!
 
VẪN NỒNG NÀN THƯƠNG
Chờ nhau, chờ đến mỏi mòn
Đông tàn, nguyệt tận người còn về không?
Trăm năm đứt sợi chỉ hồng
Ngàn năm xa cách vẫn nồng nàn thương!
 
Người về chưa? Quỹ đời tôi sắp cạn
Nỗi chờ mong như vết chém ngọt ngào
Chia cay đắng riêng tôi thành hai nửa
Nửa bây giờ và nửa...để kiếp sau
 
VẪN ƠN NGƯỜI THIÊN THU
Hương trầm trôi lãng đãng
Câu kinh rơi trong chiều
Ngoài kia trời trở gió
Người xa còn cô liêu?
Mấy mươi năm đòi đoạn
Ta còn lại được gì?
Một đời yêu vắt cạn
Một cuộc tình phân ly!
Lời thơ nào run rẩy
Trong miền ký ức buồn
Tiếc nhau mùa xưa ấy
Chưa một lần môi hôn
Đã không còn nước mắt
Khóc cho ngày chia xa
Chỉ riêng mình quay quắt
Ôm niềm- đau- thật- thà
Nếu đời là bể khổ
Xin một nụ vô ưu
Đường tình không cùng bước
Vẫn ơn người thiên thu
 
VỀ THÔI EM!
Về thôi em, men - đời - nhau đã cạn
Có chờ thêm cũng chỉ để ngậm ngùi
Lau nước mắt lần sau cùng đi nhé
Rồi vẫy chào kỷ - niệm - thuở - chung - đôi!
Nguyệt đã tận từ một ngày xa lắc
Bóng câu chìm theo lời hẹn trăm năm
Muối hết mặn, gừng không còn cay nữa
Em chờ chi, cay đắng đã lên mầm!
Về thôi em, bên kia triền dốc nhớ
Biết còn ai thương tưởng dấu yêu xưa?
Biết còn ai chẻ đôi giòng dư lệ
Từ phương em, khi thu đã sang mùa?
Về thôi em, cánh diều mơ đã khuất
Đàn sai dây, phím lạc với tơ chùng
Em đừng khóc hãy để dành nước mắt
Khóc cho mình từ buổi ấy lâm chung!
 
VÔ NGÃ
Mấy mươi năm khóc cười nơi cõi tạm
Những buồn vui, những quay quắt mê cuồng
Nhắm mắt lại, thả hồn về với đất
Bỗng thấy mình vô ngã, một lần buông!
Làm sao nói những điều từng muốn nói
Làm sao vui trong tan nát, tủi hờn!
Khóc ư? Tôi, nước mắt không còn nữa
Đã cạn rồi từ- buổi- ấy- hoàng- hôn!
Thương ai kia phương trời xa lẻ bạn
Cánh chim bằng đã gãy một đêm xưa
Mộng hồ hải tan tành theo gió loạn
Tình trăm năm, ôi! Còn chút hương thừa!
Rồi cũng cạn đời nhau theo con sóng
Dòng thời gian trôi mãi đến vô cùng
Ai biết được đến ngàn ngày sau nữa
Có bao giờ trời đất hết mông lung?
 
VỚI NGƯỜI XA XĂM
Tiễn tình về với thiên thu
Ta ngồi bó gối đếm mù sương rơi
Người xa xăm tận chân trời
Giọt buồn nhỏ xuống tràn lời thơ ta
Ừ thì, tình dẫu phôi pha
Cũng xin còn lại chút ngà ngọc xưa
Tháng năm trời vẫn đầy mưa
Làm sao đếm hết buồn xưa đã từng?
Mưa thì mưa đổ rưng rưng
Giọt vào nỗi nhớ, giọt thương cuộc tình
Chờ nhau một kiếp phù sinh
Ngàn năm sau vẫn còn in câu thề.
 
XIN CÒN GIỮ LẠI CHÚT TÌNH - NGƯỜI - DƯNG
Tôi về nhặt nhạnh cho mình
Những gì sót lại thuở bình yên xưa
Này đây một mảnh tình thừa
Với trăm vết tích cũng vừa vặn đau
Này con tim đã gầy hao
Với bàn tay níu mãi vào hư không
Hai năm trôi giữa bềnh bồng
Tôi còn lại một mình trong cõi người!
Vàng thu thương lá thu rơi
Vàng tôi quá xót xa đời điêu linh
Một mai chết - giữa - cõi - mình
Xin còn giữ lại chút tình - người - dưng!
 
XIN LÒNG MỘT CHÚT BÌNH YÊN
Buông tay cho rớt nỗi buồn
Xóa trăm sợi nhớ về nguồn thơ xưa
Tháng mười đông đã đầy chưa
Mà sao hơi lạnh cứ đưa đẩy tìm!
Một lần bước hụt trong đêm
Đã đau ngằn ngặt buồng tim tội tình
Ừ thì một kiếp phù sinh
Buồn thương hờn tủi cũng mênh mông rồi
Cũng cay đắng, cũng ngậm ngùi
Cũng ngân nga lệ khóc người về xa
Cuộc trần đã đủ mặn mà
Còn gì để nuối tiếc ta với người?
Thì thôi, một chút thảnh thơi
Cũng bình yên phút cuối đời, một tôi!
 
XIN CHIA MỘT CHÚT ĐỜI NHAU
Đừng nói với em lời chua cay nào
Đừng bảo em rằng mình sẽ xa nhau
Đừng đuổi em ra khỏi đời anh nữa
Vì đời chúng mình đã nhiều thương đau.
Hơn năm mươi năm trong cơn mê dài
Một ngày không nguôi nghe đời tàn phai
Đừng xô em ra ngoài trời giông bão
Rồi bỏ riêng em buồn rầu miệt mài
Đừng khép cửa khi em ngang qua nhà
Đừng lạnh lùng nhìn mình ngày một xa
Đừng hắt hủi em làm chi tội nghiệp
Vì đời chúng mình đã nhiều phong ba
Hãy chia với em một chút tình buồn
Một chút nước mắt ngày nào đã tuôn
Một chút niềm vui (nếu anh cũng có)
Đời sẽ không còn gì tuyệt vời hơn
Trên cây đời đã chín nhừ bất an
Hãy chia với em (dù rất muộn màng)
Một chút an lành nếu em tìm thấy
Vì đời chúng mình chỉ là gian nan.
 
XIN NHỚ GIÙM TÌNH VẪN MÃI RIÊNG MANG
Quỳnh nửa chén một mình ta uống cạn
Mời ai đây? Tri kỷ? Đã ngậm ngùi!
Chia nước - mắt - bên - đời - nhau khánh tận
Chốn giang hà  sầu ấy có khôn nguôi?
Là vĩnh biệt một mùa thơ đã cũ?
Là phôi pha câu hát thủa yêu người?
Tay níu trọn nhánh tình xưa héo rũ
Mới hay mình từ buổi ấy tàn hơi!
Thêm nửa chén quỳnh vơi ta độc ẩm
Sầu lên men theo dòng lệ cay nồng
Nhỏ lây lất xuống đời nhau rất chậm
Rồi một ngày tình chợt hóa hư không
Và cũng thật - hết - đời - nhau có lẽ
Đường tơ xưa đã lỡ mấy cung đàn
Mai có thương một kiếp người quạnh quẽ
Xin nhớ giùm tình ấy vẫn riêng mang
 
XIN TA ĐÔI GIỌT NẾN HỒNG
*** Và cuối cùng rồi cũng phải như thế! Những giọt nước mắt đã nhỏ xuống, cho một hạnh phúc tuyệt vời hay cho một bất hạnh lớn lao? Làm sao em biết được? (Cũng như ngày nào, làm sao em biết được em sẽ phải bao năm xuôi ngược đời mình để tìm kiếm lại những dấu yêu ngày xưa em nhỡ tay đánh mất?). Dù sao thì người cũng đã lãng quên, như từ một cõi nào mù xa tít tắp đã vẫy tay chào em rất vội rồi quay lưng bỏ mặc em cô đơn hiu quạnh giữa rừng người.
*** Và cuối cùng rồi cũng phải như thế! Trước tim em, em cúi đầu nhận tội đã không thể quên được - dù một chút nào - những êm ấm ngày xưa , để đến một hôm , trên dặm tình dong ruổi , mới chợt hay lòng còn quá đỗi đìu hiu . Ôi, em có nên nhỏ đôi giọt nến hồng trên những trang vở cũ , tìm lại một thoáng hương đời đã sớm phôi pha? Có phải dù sao thì người cũng đã ra đi mà những kỷ niệm xa xưa em còn nuôi nấng không biết đến bao giờ?
*** Và cuối cùng rồi cũng phải như thế! Đường thênh thang người có thấy, sao nỡ chắn lối em đi nỡ ngăn bước em về? Xin cúi đầu tạ ơn về những sầu khổ dịu dàng người ngọt ngào ban tặng, nhưng em nhỏ bé trước người làm sao chịu đựng nỗi buồn đau. Thế nên, xin cho em tạ lỗi để nhỏ đôi giọt nến hồng trên những trang vở cũ, rồi tay áo tay khăn quên nồng ấm ban đầu.
*** Và cuối cùng rồi cũng phải như thế! Em sẽ còn bao nhiêu lần cúi đầu nhận tội trước tim em, hỡi người?
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...